Chương 2
Nhưng biết là một chuyện — trái tim vẫn đau, lại là chuyện khác, mà đau thì… không phải chỉ cần biết là có thể khống chế được.
Không ai biết, Trầm Tri Ý bị bệnh.
Chính xác hơn, là cô đã mắc bệnh từ trước khi gả vào nhà họ Hoắc.
Cô bị dị tật van tim bẩm sinh, lại thêm suy dinh dưỡng kéo dài từ nhỏ khiến cơ tim phải làm việc quá sức để bù đắp. Từ bé cô đã biết tim mình không khỏe. Dì ở cô nhi viện từng đưa cô đi khám, bác sĩ nói cần phải phẫu thuật.
Nhưng chi phí mổ là một con số trên trời, cô nhi viện không kham nổi.
Sau này lớn lên, cô tự mình dành dụm tiền.
Nhưng dành dụm mãi… vẫn không đủ.
Rồi cô gả vào nhà họ Hoắc.
Cô từng nghĩ đến việc mở lời, nhưng lời đến bên môi lại nuốt ngược vào trong.
Cô sợ Hoắc Cảnh Thâm sẽ nghĩ cô dùng bệnh tình để ép buộc anh, để moi tiền anh.
“Anh ấy đã đủ chán ghét mình rồi.”
Trầm Tri Ý tự nhủ.
“Không thể cho anh thêm một lý do để ghét mình nữa.”
Thế là cô giấu tất cả mọi người.
Lén lút đến bệnh viện lấy thuốc. Lén lút co quắp vì đau giữa đêm. Lén lút dùng phấn má che đi sắc mặt ngày càng tái nhợt.
Cô nghĩ mình vẫn có thể chống đỡ được rất lâu.
Nhưng cơ thể con người luôn thành thật.
Mùa thu năm thứ hai sau khi kết hôn, Trầm Tri Ý lần đầu tiên ngất xỉu trong nhà họ Hoắc.
Hôm đó cô đang hầm canh trong bếp, đột nhiên trước mắt tối sầm, cả người đổ gục xuống đất. Trán cô va vào cạnh bếp, máu chảy dọc theo xương mày.
Khi quản gia Trình phát hiện ra, cô đã hôn mê hơn mười phút.
“Thiếu phu nhân! Thiếu phu nhân!”
Chú Trình hoảng hốt gọi cấp cứu, rồi gọi cho Hoắc Cảnh Thâm.
Chuông reo sáu tiếng mới được nhấc máy.
“Có chuyện gì?”
Giọng Hoắc Cảnh Thâm rất nhạt. Ở đầu dây bên kia, thấp thoáng có thể nghe thấy tiếng cười của Ôn Tri Dư — anh đang dùng bữa tối cùng cô ta.
“Thiếu gia, thiếu phu nhân ngất rồi! Đầu còn bị đập chảy máu, đang trên đường đưa đến bệnh viện—”
“Ừ, để tài xế đưa cô ấy đi là được.”
“Nhưng thiếu gia—”
“Chú Trình.”
Hoắc Cảnh Thâm ngắt lời, giọng điềm nhiên như đang nói một chuyện chẳng đáng bận tâm: “Cô ấy là người trưởng thành, chỉ là ngất thôi, đến bệnh viện kiểm tra một chút là được. Tôi bên này có việc, không đi được.”
Cuộc gọi bị cúp.
Chú Trình cầm điện thoại, đứng trong xe cấp cứu, nhìn Trầm Tri Ý nằm trên cáng, sắc mặt trắng bệch như giấy. Ông đỏ hoe mắt, quay đầu đi.
Khi Trầm Tri Ý tỉnh lại trong bệnh viện, trong phòng chỉ có mình chú Trình.
“Cảnh Thâm đâu ạ?”
Cô theo bản năng hỏi một câu, hỏi xong lại tự cười.
“Anh ấy không đến, đúng không?”
Chú Trình há miệng định nói gì đó, cuối cùng chỉ lặng lẽ đưa cho cô một cốc nước ấm.
“Không sao đâu, chú Trình.”
Trầm Tri Ý nhận lấy cốc nước, đầu ngón tay lạnh như băng.
“Cháu quen rồi.”
Hôm đó, bác sĩ gọi chú Trình ra hành lang, vẻ mặt nghiêm trọng đến mức khiến người ta bất an.
“Tình trạng tim của bệnh nhân rất xấu, bắt buộc phải phẫu thuật càng sớm càng tốt. Nếu không, bất cứ lúc nào cũng có thể suy tim. Người nhà của cô ấy—”
“Tôi không phải người nhà của cô ấy.”
Chú Trình cười khổ.
“Cô ấy… không có người thân.”
Bác sĩ sững lại, nhìn qua ô cửa kính về phía phòng bệnh — nơi người phụ nữ gầy gò đang ngồi yên trên giường, lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ đến thất thần.
Ông thở dài.
Ngày xuất viện, Trầm Tri Ý khóa toàn bộ hồ sơ bệnh án và kết quả kiểm tra vào trong ngăn kéo của mình.
Cô không nói cho bất kỳ ai biết.
Bao gồm cả Hoắc Cảnh Thâm.
Không.
Anh vốn dĩ cũng sẽ chẳng để tâm.
Điều thực sự khiến Trầm Tri Ý hoàn toàn chết tâm… là một đêm vào mùa xuân năm thứ ba.
Hôm đó là sinh nhật cô.
Cô không nói với ai, chỉ tự mình mua một chiếc bánh nhỏ, cắm lên đó một cây nến. Cô ngồi trên sàn phòng khách, thắp nến, chắp tay lại, vô cùng nghiêm túc mà ước một điều.
Điều cô ước là mong Hoắc Cảnh Thâm được hạnh phúc.
Không phải cùng cô.
Chỉ cần anh hạnh phúc là đủ.
Ngọn lửa trên cây nến khẽ lay động hai cái, rồi bị cơn gió lùa qua khe cửa sổ thổi tắt.
Ngay lúc đó, ngoài phòng khách vang lên tiếng động.
Cửa mở.
Hoắc Cảnh Thâm đã về.
Tim Trầm Tri Ý hẫng một nhịp. Cô theo bản năng đứng dậy, vội vàng đặt chiếc bánh lên bàn, chỉnh lại tóc, rồi mở cửa bước ra ngoài.
Và rồi cô nhìn thấy cảnh tượng mà lẽ ra mình không nên nhìn thấy.
Hoắc Cảnh Thâm đang ôm Ôn Tri Dư đứng ở cửa.
Mắt Ôn Tri Dư đỏ hoe, trên má còn vương dấu nước mắt, cả người tựa vào lòng anh, những ngón tay mảnh khảnh nắm chặt vạt áo sơ mi của anh.
Còn Hoắc Cảnh Thâm —
Cằm anh đặt trên đỉnh đầu cô ta, một tay nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, ánh mắt dịu dàng như một hồ nước xuân không tan.
“Đừng sợ.”
Anh nói khẽ, giọng nói chan chứa sự ôn nhu mà Trầm Tri Ý chưa từng nghe qua.
“Có anh ở đây, không ai có thể làm gì em. Tri Dư, anh sẽ không để bất kỳ ai bắt nạt em.”
Trầm Tri Ý đứng ở góc hành lang.
Chân trần.
Những ngón chân vì nền đá cẩm thạch lạnh buốt mà khẽ co lại.
Cô cảm thấy mình như một kẻ nhìn trộm —
Ở chính căn nhà của mình, lén nhìn chồng mình ôm một người phụ nữ khác.
Hoang đường không?
Hoang đường.
Nhưng điều hoang đường hơn còn ở phía sau.
Ôn Tri Dư dường như cảm nhận được điều gì đó, khẽ nghiêng đầu, nhìn qua vai Hoắc Cảnh Thâm — và bắt gặp Trầm Tri Ý đang đứng trong bóng tối.
Ánh mắt cô ta thay đổi.
Chỉ trong một khoảnh khắc, nhanh như tia chớp xé ngang bầu trời đêm.
Đó là một ánh nhìn vi diệu, mang theo sự đánh giá và một thứ ưu thế bí mật —
Giống như đang nói: “Cô nhìn thấy thì sao? Anh ấy là của tôi.”
Nhưng ngay giây sau, Ôn Tri Dư lại trở về dáng vẻ vô tội yếu mềm ấy. Cô ta khẽ đẩy Hoắc Cảnh Thâm ra, trong giọng nói mang theo sự hoảng hốt vừa đủ:
“Anh Cảnh Thâm… chị dâu ở kia…”
Hoắc Cảnh Thâm quay đầu.
Anh nhìn thấy Trầm Tri Ý.
Biểu cảm trên gương mặt anh không hề thay đổi.
Không chột dạ. Không ngượng ngùng. Thậm chí không có một tia cảm xúc thừa thãi nào.
“Về phòng cô đi.”
Ba năm rồi.
Ba năm.
Cô đã vì anh mà thức trắng không biết bao nhiêu đêm chờ đợi. Nuốt xuống không biết bao nhiêu viên thuốc đắng chát. Chịu đựng không biết bao nhiêu lời mỉa mai, khinh rẻ của những phu nhân hào môn.
Một mình ôm trái tim có thể ngừng đập bất cứ lúc nào, gắng gượng sống trong chiếc lồng son lộng lẫy này —
Đổi lại… chỉ là một câu: “Về phòng cô đi.”
Trầm Tri Ý không khóc.
Đột nhiên, cô cũng chẳng muốn khóc nữa.
Cô chỉ lặng lẽ nhìn Hoắc Cảnh Thâm một cái, rồi mỉm cười.
Nụ cười ấy rất nhạt, nhạt như nét mực cuối cùng trên bức thủy mặc còn chưa khô hẳn — chỉ cần một cơn gió thổi qua là tan biến.
“Được.”
Cô xoay người trở về phòng.
Khoảnh khắc cánh cửa khép lại, cô tựa lưng vào cửa, chậm rãi trượt xuống ngồi bệt dưới đất. Chiếc bánh trên bàn vẫn còn đó, sáp nến đã đông lại thành một vệt trắng nhỏ như giọt lệ.
Trầm Tri Ý giơ tay, rút cây nến ra khỏi bánh.
Cô nhìn cây nến mảnh khảnh ấy, bỗng nhiên thấy mình giống hệt nó —
Đã đốt cháy toàn bộ bản thân, mà vẫn không đủ thắp sáng trước mắt anh dù chỉ một tấc.
Sáng hôm sau, cô đưa đơn ly hôn.
Hoắc Cảnh Thâm nhìn bản thỏa thuận, hàng mày khẽ nhíu lại gần như không thể nhận ra.
“Thông suốt rồi?”
“Thông suốt rồi.”
Giọng Trầm Tri Ý rất bình thản.
“Trong thỏa thuận có ghi rõ, tôi không cần bất cứ tài sản nào. Nhà cửa, xe cộ, tiền tiết kiệm — đều không cần. Chỉ có một điều kiện.”
“Gì?”
“Cho tôi ở lại nhà họ Hoắc thêm một tháng.”
Cô không nói lý do.
Hoắc Cảnh Thâm cũng không hỏi.
Anh cầm bút, ký tên mình xuống rất dứt khoát.
“Một tháng sau dọn đi.”
Trầm Tri Ý gật đầu, cầm bản thỏa thuận rời khỏi thư phòng.
Cô không để Hoắc Cảnh Thâm nhìn thấy — mặt sau của tờ giấy đã bị móng tay cô bấm thành mấy vệt hình trăng lưỡi liềm thật sâu.
Cô cần một tháng này.
Bởi vì ca phẫu thuật của cô được xếp lịch sau ba tuần.
Đó là cơ hội cuối cùng — đổi bằng toàn bộ số tiền cô tích cóp suốt ba năm.
Tỷ lệ thành công chỉ có ba mươi phần trăm.
Nếu thành công, cô còn có thể sống.
Nếu thất bại —
Thì cũng không cần dọn đi nữa.
Ca phẫu thuật không chờ được đến ngày đó.
Năm ngày trước lịch mổ, trên đường đi siêu thị mua đồ, Trầm Tri Ý đột nhiên ngừng tim, ngã xuống giữa đường.
Người qua đường gọi cấp cứu.
Cô được đưa vào phòng ICU của Bệnh viện Thịnh Hòa. Bác sĩ lập tức phát thông báo tình trạng nguy kịch.
Chú Trình chạy đến bệnh viện, run rẩy mở cuốn bệnh án luôn mang theo bên người của Trầm Tri Ý. Những dòng kiểm tra dày đặc và các chỉ số ngày càng đáng sợ khiến ông già rơi nước mắt.
Ông lập tức gọi cho Hoắc Cảnh Thâm.
Lần này, Hoắc Cảnh Thâm không bắt máy.
Bởi vì anh đang chuẩn bị cho tiệc đính hôn với Ôn Tri Dư.
Chú Trình gọi mười bảy cuộc.
Không một cuộc nào được nghe.
Cuộc gọi thứ mười tám, là trợ lý nghe máy.
“Chú Trình, Hoắc tổng đang họp—”
“Cậu nói với cậu ấy!”
Chú Trình gần như gào lên: “Thiếu phu nhân sắp chết rồi!”
Trầm Tri Ý nằm trong ICU ba ngày.
Đêm ngày thứ ba, cô tỉnh lại.
Việc đầu tiên sau khi tỉnh dậy, là nhìn sang chiếc tủ đầu giường.
Trống không.
Không hoa. Không trái cây. Không bất kỳ dấu vết nào cho thấy có người từng đến.
Khóe môi cô khẽ cong lên.
“Quả nhiên mà.”
Khi y tá vào thay thuốc, Trầm Tri Ý hỏi: “Tôi còn sống được bao lâu nữa?”
Y tá khựng lại, không dám trả lời.
Trầm Tri Ý mỉm cười: “Không sao đâu, cô cứ nói cho tôi biết.”
Y tá cúi đầu, giọng nghèn nghẹn: “Bác sĩ nói… nếu không phẫu thuật… thì có thể… bất cứ lúc nào…”
“Tôi hiểu rồi.”
Trầm Tri Ý tựa vào gối, nhìn lên trần nhà.
“Cảm ơn cô.”
Đêm đó, cô lén rút dây báo động của thiết bị theo dõi, mặc bộ đồ bệnh nhân bước ra khỏi phòng.
Hành lang rất yên tĩnh.
Mùi thuốc sát trùng tràn ngập trong không khí, ánh đèn trắng bệch khiến mọi thứ mất hết màu sắc.