#MHD 101 – Chương 7

Cập nhật lúc: 19-03-2026
Lượt xem: 45

15

Khi thấy mẹ Chu Mộc Ngôn và mẹ tôi cùng ngồi dưới phòng khách, tôi thừa nhận—mình hoảng thật rồi.

Tạ Minh Minh vì quá lâu không gặp bà ngoại nên đã lập tức nhào xuống xin bế.

Còn tôi thì đứng đơ trên cầu thang, không biết phải đối mặt với mẹ ra sao.

Mẹ tôi thương Minh Minh như vậy, nếu biết tôi đã lừa bà, có khi mắng tôi ngay trước mặt Chu Mộc Ngôn cũng nên.

Mà Chu Mộc Ngôn thì vẫn tưởng tôi cảm động phát khóc.

“Bất ngờ không? Cảm động lắm đúng không?”

Tôi lườm anh một cái.

“Anh làm gì sau này báo trước với tôi một tiếng được không?”

Quả nhiên, mẹ tôi vừa thấy tôi là bắt đầu lên tiếng:

“Nhà này con gái tôi từ nhỏ đã không chịu nổi ấm ức. Ai dám bắt nạt nó, đời này nó sẽ ghi hận.

“Nhà họ Chu các người coi như biết điều. Chuyện cưới xin cũng có thể cân nhắc. Nhưng quan trọng nhất vẫn là xem tâm ý của con bé. Tôi nghe theo nó.”

Khoan đã…

Sao lại không giống như tôi tưởng?

Sau đó, nhân lúc không có ai, tôi kéo mẹ ra hỏi nhỏ:

“Sao mẹ thay đổi nhanh thế? Ban đầu mẹ chẳng phản đối con và Chu Mộc Ngôn kịch liệt lắm à?”

Nhớ ngày mẹ biết tôi mang thai con anh, còn dọa nhảy lầu.

Mẹ tôi nhìn quanh, vẻ hơi chột dạ.

“Thì ai mà biết Chu Mộc Ngôn lại lợi hại như vậy.”

Tôi khoanh tay trước ngực, liếc mắt một cái là nhìn thấu.

“Nói đi, anh ta cho mẹ cái gì rồi?”

Mẹ tôi lúng túng lôi ra một quyển sổ hồng từ trong túi.

“Nhà mấy chục triệu, nó nói cho là cho luôn, mẹ thấy cũng được nên tới thôi.”

Trời đất ơi, không biết còn tưởng Chu Mộc Ngôn đang bán sỉ sổ đỏ ấy chứ, gặp ai cũng tặng!

Tôi hỏi tiếp: “Vậy mẹ biết chuyện nhà họ Chu định nhận lại Minh Minh chưa?”

Mẹ tôi lại không hề tỏ ra lo lắng.

“Minh Minh vốn dĩ là con nhà họ Chu. Mẹ yêu nó, tất nhiên hy vọng nó được sống tốt. Nó sống tốt thì mẹ cũng vui. Ở đâu chẳng là sống?”

Hóa ra… bấy lâu nay chỉ là tôi tự làm khó mình.

Lời mẹ tôi nói, cuối cùng cũng khiến tôi tỉnh ngộ.

Tôi yêu Tạ Minh Minh, tôi hoàn toàn có thể vì thằng bé mà ở lại.

Chứ không phải, cứ ở lại là đồng nghĩa với việc phải ở bên Chu Mộc Ngôn.

Tất nhiên… cũng không hẳn là không thể ở bên anh.

Mấy ngày nay, tôi đã nghĩ rất nhiều.

Dù là tôi hay Chu Mộc Ngôn, trong mối quan hệ này, chẳng ai thực sự có lỗi lớn.

Con người ta cả đời chẳng phải cũng chỉ đang đi tìm hạnh phúc hay sao?

Chỉ cần người tôi yêu được hạnh phúc, thì tôi cũng sẽ hạnh phúc.

 

16

Tối hôm đó, tôi gõ cửa phòng Chu Mộc Ngôn.

Sau đó, tôi đặt sổ hồng trả lại cho anh.

“Chúng tôi không thể nhận thứ này, quá quý giá.”

Chu Mộc Ngôn cúi đầu, nét mặt thoáng buồn.

“Vậy… em vẫn định rời đi sao?”

Tôi ngồi xuống cạnh anh, thẳng thắn nói:

“Không. Em quyết định sẽ ở lại.”

Chu Mộc Ngôn ngẩng đầu, không thể tin nổi: “Em nói gì?”

“Em nói… em sẽ ở lại.”

Nghe xong, đôi mắt anh gần như tràn ngập niềm vui.

“Thật sao?”

Tôi nói thêm: “Dĩ nhiên. Nhưng là vì Minh Minh.”

Chu Mộc Ngôn lắc đầu: “Không sao cả. Anh không ghen với con đâu. Em có thể đặt thằng bé lên vị trí đầu tiên mãi mãi.”

Tôi bật cười.

Tên này… tự chơi trò “công lược” mình à?

Chu Mộc Ngôn lại nhét quyển sổ hồng vào tay tôi lần nữa.

“Anh đã cố gắng đến mức này, cũng chỉ vì một ngày như hôm nay.”

“Tin hay không tùy em, nhưng anh vẫn muốn nói.

“Dù trước đây có rất nhiều chuyện bất đắc dĩ, nhưng lời hứa ‘khi thành công sẽ cưới em’—anh nói thật lòng.

“Em biết tại sao mẹ anh không dám ngăn cản nữa không? Vì bây giờ, nhà họ Chu là do anh quyết định.”