#MHD 115 – Chương 3

Cập nhật lúc: 25-03-2026
Lượt xem: 159

Đã vậy thì làm lớn luôn.

Anh ta có thể không yêu tôi, có thể ly hôn với tôi, nhưng không thể vừa muốn cái này vừa muốn cái kia, ghê tởm đến vậy.

“Đi theo tôi.”

Quay lại chỗ cũ, giọng hai người đã rõ ràng:

“Sao anh giỏi thế…”

Là giọng Lâm Giai mềm mại khen ngợi.

Chu Hạo làm sao nhịn nổi, lập tức xông ra, gào lên:

“Hai người đang làm cái gì vậy?!”

 

8

Sau đó là một trận hỗn loạn.

Lâm Giai hoảng hốt:

“Hạo… Hạo Tử? Sao anh lại ở đây?”

“Tôi không đến thì làm sao biết cô sau lưng tôi, lại dính vào với anh em của tôi?” Chu Hạo tức đến run giọng.

Trương Khải vội chắn trước Lâm Giai:

“Anh nghe tôi giải thích…”

“Giải thích cái mẹ gì!” Chu Hạo tung ngay một cú đấm.

Hai người lập tức lao vào đánh nhau.

Lâm Giai vội can, nhưng không kéo được, quay sang kéo tôi:

“Tĩnh Tĩnh! Mau giúp tôi kéo họ ra đi!”

Tôi rút tay lại:

“Đánh anh ta còn nhẹ đấy, tôi còn muốn đánh cả cô.”

Lời còn chưa dứt, tôi đã tát mạnh một cái vào mặt cô ta.

Cô ta dường như bị đánh đến ngơ người.

Chưa kịp phản ứng, Trương Khải không biết từ lúc nào đã đứng dậy, xông tới đẩy mạnh tôi một cái.

Tôi không đứng vững, loạng choạng ngã vào bụi cây bên cạnh, cánh tay đau nhói.

“Điền Tĩnh! Em làm cái gì vậy?!” Trương Khải quát lớn, cau mày nhìn tôi.

Bên cạnh, Lâm Giai ôm mặt nức nở:

“Tự dưng cô đánh tôi làm gì…”

Những người khác nghe tiếng cũng chạy tới:

“Có chuyện gì vậy?”

Lâm Giai nghẹn ngào:

“Tôi… ban ngày nhặt được một con chim non mới nở trong rừng, tối không yên tâm nên nhờ Trương Khải đi cùng xem thử… thế cũng không được sao?”

Mọi người nhìn nhau, tôi cũng sững sờ.

Nhìn kỹ, trên đất thật sự có một con chim non lông xù, lúc này không biết bị ai giẫm trúng, đã chết rồi.

“Sao cô không để Chu Hạo đi cùng?” Tôi vẫn chưa chịu bỏ cuộc.

“Chu Hạo dị ứng lông chim mà! Trước đây tôi nuôi vẹt, anh ấy cũng phát bệnh… Trương Khải là tình cờ gặp, nói ban đêm không an toàn nên mới đi cùng tôi…”

Chu Hạo cũng ngây người, vẻ mặt hối hận, xen lẫn áy náy.

Anh ta bước lên nắm tay Lâm Giai:

“Xin lỗi vợ… hôm nay anh uống nhiều quá, đầu óc không tỉnh táo. Tĩnh Tĩnh nói hai người… hai người… em đừng giận.”

Nghe vậy, ánh mắt Trương Khải lạnh lẽo khóa chặt tôi:

“Là em? Em cố tình gây chuyện à?”

Không phải vậy. Bọn họ chắc chắn có vấn đề.

Nhưng… tôi không có chứng cứ.

 

9

Đúng lúc đó, phía bên kia rừng vang lên giọng chói tai của Từ Gia Cầm:

“Khoáng Văn Bân! Các người đang làm gì vậy?!”

Mọi người vội vàng chạy sang, chỉ thấy Khoáng Văn Bân và Mai Tử quần áo xộc xệch, co rúm dưới một sườn dốc, mặt đầy hoảng loạn.

Tất cả đều trợn mắt, không dám tin vào cảnh trước mắt.

Hóa ra, vừa rồi bên này xảy ra chuyện, mọi người đều bị thu hút qua.

Từ Gia Cầm lại phát hiện Khoáng Văn Bân và Mai Tử không thấy đâu.

Có lẽ chuyện ban ngày cô ta nói với tôi cũng đã gieo nghi ngờ trong lòng.

Cô ta lặng lẽ vòng ra sau bụi cây, vô tình bắt gặp cảnh này.

Hai người vốn lén lút hẹn hò trong rừng, bị động tĩnh bên này làm giật mình, vội trốn xuống sườn dốc. Thấy không ai phát hiện họ biến mất, lại cảm thấy kích thích, còn tiếp tục làm chuyện hoang đường ở dưới đó.

Hiện trường rơi vào im lặng chết chóc, sau đó là tiếng gào thét của Trương Khôi và tiếng khóc mắng điên loạn của Từ Gia Cầm.

Cuối cùng, mọi người tan cuộc trong không vui.

Từ Gia Cầm kiên quyết ly hôn, Trương Khôi cũng vậy.

Vừa về đến nhà, cửa vừa đóng lại, Trương Khải đã ném mạnh tôi xuống sofa:

“Bây giờ em hài lòng chưa? Mấy gia đình đang yên ổn, bị em phá hết rồi! Trương Khôi và Mai Tử còn có con, giờ em tính sao?”

Tôi không dám tin vào tai mình:

“Cái gì gọi là mấy gia đình bị tôi phá?”

“Chẳng phải bọn họ tự không quản nổi bản thân, tự làm tự chịu sao? Giờ mất mặt rồi lại thành lỗi của tôi?”

“Họ dám làm thì phải nghĩ đến hậu quả! Còn anh với Lâm Giai có trong sạch hay không, còn chưa chắc đâu.”

Trương Khải sững lại, trên mặt lộ vẻ bị oan ức:

“Vậy là em không tin anh chút nào? Bao nhiêu năm rồi, anh là người thế nào em không rõ sao?”

Tôi cười lạnh:

“Vậy anh có biết tôi không bao giờ ăn nội tạng không? Cái hộp đồ ăn đó, rốt cuộc là chuẩn bị cho ai, trong lòng anh không rõ à?”

Giọng Trương Khải đột ngột cao lên:

“Chỉ vì một miếng gan ngỗng? Ai mà chẳng có lúc nhớ nhầm! Điền Tĩnh, anh thật sự càng ngày càng không hiểu em!”

“Đúng! Chính là vì một miếng gan ngỗng!” Tôi cũng nâng giọng.

Anh hít sâu một hơi, như đang cố kiềm chế:

“Thôi bỏ đi, chúng ta tạm thời tách ra một thời gian, bình tĩnh lại đã. Anh ngủ phòng khách.”

Nhóm chat náo nhiệt đó… cũng giải tán.

 

10

Sau đó, Từ Gia Cầm và Khoáng Văn Bân ly hôn.

Trương Khôi và Mai Tử… cũng ly hôn.

Trương Khải đã một tháng không nói với tôi.

Điện thoại rung lên, một tài khoản lạ gửi tin nhắn:

“Lâm Giai tối nay bay, điểm đến: thành phố A.”

Thành phố A.

Trong tay Trương Khải đang có một dự án ở đó, mấy ngày nay anh cũng ở bên đó.

Nhịn suốt một tháng, cuối cùng tôi vẫn không kiềm chế được.

Tôi không tin giữa họ thật sự không có gì, nên ngay ngày thứ hai sau khi chiến tranh lạnh với Trương Khải, tôi đã liên hệ với một thám tử tư.

Tôi từng định nói cho Chu Hạo biết, nhưng nghĩ lại rồi thôi. Anh ta làm lái xe cho lãnh đạo, thường xuyên đi công tác mười ngày nửa tháng không về nhà.

Tôi mua vé bay đến thành phố A.

Xuống máy bay, theo địa chỉ tìm đến khách sạn gần công trình, đang chuẩn bị nhận phòng thì lại bắt gặp Trương Khải và Lâm Giai ngay trước cửa.

Lâm Giai thân mật khoác tay anh, cười nói vui vẻ bước ra từ khách sạn.

Tôi đợi họ đi xa mới vào làm thủ tục.

Hai cô lễ tân đang trò chuyện.

“Tổng Trương với vợ anh ấy tình cảm thật tốt.”

“Đúng vậy, gần ba năm rồi, lần nào đi công tác cũng đưa theo.”

“Phải đó, thật đáng ngưỡng mộ.”

Ba năm?

Khi Chu Hạo chưa xuất ngũ, từng nhờ mấy anh em chăm sóc Lâm Giai.

Nhà tôi lại mua cùng khu với nhà Chu Hạo.

Trước đây, đèn nhà Lâm Giai hỏng, ống nước rò rỉ… đều gọi Trương Khải đến sửa.

Vậy mà từ chỗ không thích cô ta… đến thiên vị, chỉ cần vài cái bóng đèn, vài đoạn ống nước là đủ sao?

 

11

Tối hôm đó, tôi ở phòng bên cạnh họ.

Khách sạn gần công trường, cách âm gần như bằng không.

Âm thanh đứt quãng từ phòng bên truyền sang, kẽo kẹt, kéo dài đến nửa đêm.

Đợi mọi thứ gần lắng xuống, tôi đứng dậy, gõ cửa phòng bên.

Bên trong lập tức im bặt.

Vài giây sau, giọng đàn ông khó chịu vang lên—là Trương Khải:

“Ai đấy?”