#MHD 121 – Chương 6

Cập nhật lúc: 27-03-2026
Lượt xem: 177
6

Nhưng đối với Tô Niệm Sơ, Chu Thời Yến chỉ nhớ mãi hình ảnh cô ta trong chiếc váy trắng năm ấy.

Anh ta thậm chí còn không nhớ nổi rốt cuộc mình yêu Tô Niệm Sơ vì điều gì.

Chu Thời Yến nghĩ, có lẽ anh ta nên cô độc đến già.

Nghe anh ta nói vậy, Tô Niệm Sơ không thể tin nổi, gào lên chói tai: “Chia tay với tôi? Anh muốn quay lại với con tàn phế đó chứ gì?!”

Nghe hai chữ “tàn phế”, biểu cảm của Chu Thời Yến lập tức đông cứng.

Anh ta đột ngột phanh xe, lạnh lùng thốt ra hai chữ: “Xuống xe.”

Tô Niệm Sơ không dám tin mình cứ thế bị bỏ lại bên đường.

Cả đêm hôm đó, Chu Thời Yến không về nhà.

Năm năm trôi qua, anh ta lần đầu quay lại căn hộ nhỏ nơi chúng tôi từng sống khi mới kết hôn.

Mọi thứ vẫn quen thuộc như xưa.

Chỉ là… tôi sẽ không bao giờ xuất hiện trong căn nhà này nữa.

Chu Thời Yến theo thói quen rút một điếu thuốc.

Không biết từ lúc nào, hôm nay anh ta đã hút hết nguyên một bao.

Anh ta không biết rốt cuộc tình cảm của mình dành cho tôi những năm qua là gì.

Nếu là yêu, vậy vì sao năm đó anh ta lại một lòng muốn ly hôn?

Nếu không phải yêu, vậy vì sao khi thấy tôi và Chu Dục Thâm thân mật như vậy… tim anh ta lại đau đến không nói thành lời?

Chu Thời Yến chợt nhớ lại năm xưa.

Rõ ràng khi ấy anh ta đã mang tiền theo Tô Niệm Sơ rời đi.

Vậy mà sau khi giúp cô ta tìm được mẹ, anh ta lại lập tức quay về nhà họ Tô.

Suốt những năm ở trại trẻ mồ côi, anh ta cũng chưa từng để tôi bị một gia đình nào nhận nuôi.

Trước đây anh ta nghĩ đó là trách nhiệm.

Cho đến bây giờ mới hiểu…

Đó chính là yêu.

Bao năm nay anh ta kiên trì làm các vụ án công ích…

Cũng vì lời hứa năm xưa với tôi.

Chỉ là Tô Niệm Sơ xuất hiện trước, che mờ mắt và trái tim anh ta.

Nghĩ lại tất cả những gì mình đã làm với tôi…

Chu Thời Yến đột nhiên cảm thấy bản thân thật khốn nạn.

Anh ta giáng mạnh một cái tát vào chính mình.

Dưới ánh trăng lạnh lẽo, một giọt nước mắt lặng lẽ trượt xuống khóe mắt anh ta.

Nếu người đàn ông bên cạnh tôi bây giờ là người khác…

Có lẽ anh ta còn dám thử tranh giành một lần.

Nhưng đó là Chu Dục Thâm.

Anh ta không dám động đến.

Chỉ có thể ôm tấm ảnh cưới của chúng tôi mà chìm vào giấc ngủ.

Một đêm yên bình.

Sáng hôm sau tôi vừa đến quán cà phê, Cam Cam đã đứng chờ ở cửa với vẻ mặt đầy tò mò.

“Chị chủ, hôm qua chị kể chưa xong. Em tò mò cả đêm luôn đó.”

Cô ấy chỉ vào quầng thâm dưới mắt: “Em có cả quầng mắt rồi đây này.”

Tôi bật cười.

Đến giờ nghỉ trưa, tôi mới trả lời hai câu hỏi khiến cô ấy trăn trở suốt cả đêm.

Tôi vẫn luôn giấu mẹ chuyện tôi và Chu Thời Yến đã kết hôn.

Vì suốt hơn mười năm trước đó, chỉ cần nhắc đến Chu Thời Yến là bà lại phát bệnh.

Mỗi lần một nặng hơn.

Ngày mẹ tôi qua đời, Tô Niệm Sơ đã đến viện điều dưỡng.

Cô ta đưa cho mẹ xem ảnh cưới của tôi và Chu Thời Yến.

“Đứa con gái bà yêu thương nhất đã kết hôn với người bà hận nhất rồi.”

“Bà tức lắm đúng không? Vậy mà con gái bà còn muốn sinh con cho anh ta đấy.”

Cô ta thậm chí còn nói với mẹ rằng năm đó chính cô ta đã dẫn đường cho đám người kia đến nhà.

Vì thế cô ta mới không bị thương.

Chu Thời Yến cũng vì cô ta mà lấy hết tiền trong nhà, suýt khiến tôi chết đói.

Để mẹ tôi chỉ có thể ở trong viện điều dưỡng miễn phí, lỡ mất thời điểm điều trị tốt nhất.

Mẹ nghe xong những lời đó, bị kích động quá mức, tối hôm ấy đã qua đời.

Chu Thời Yến biết tất cả.

Nhưng anh ta chọn cách che giấu.

Anh ta dàn xếp với bác sĩ và y tá ở viện điều dưỡng.

Mọi người thống nhất nói mẹ tôi chết tự nhiên.

Còn về Kha Kha…

Nếu không có con bé, có lẽ tôi đã chết trong trận hỏa hoạn đó rồi.

“Kha Kha không phải con tôi sinh ra.”

Khoảnh khắc ngọn lửa bùng lên, tôi đang phát bệnh, ý thức vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo…

Cả bệnh viện rơi vào hỗn loạn, ai cũng chỉ lo chạy thoát thân.

Khi tôi tỉnh lại, bệnh viện đã chìm trong biển lửa.

Cổ họng tôi vì hít quá nhiều khói đặc mà tổn thương, không thể phát ra tiếng.

Còn Kha Kha — đứa bé vừa mới chào đời — không biết bị ai bỏ lại ở phòng bệnh bên cạnh tôi.

Tiếng khóc của con bé đã thu hút sự chú ý của đội cứu hộ.

“Chính Kha Kha đã cứu mạng tôi.”

“Con bé chính là con gái ruột của tôi.”

Sau đó, Chu Dục Thâm tình cờ gặp tôi trong bệnh viện, vừa gặp đã đem lòng yêu.

Anh ấy đưa tôi và Kha Kha ra nước ngoài sinh sống.

Cam Cam lại đỏ hoe mắt: “Chị chủ, chị đã chịu quá nhiều khổ rồi. Em tin sau này chị nhất định sẽ còn hạnh phúc hơn bây giờ.”

“Còn những kẻ làm tổn thương chị… chắc chắn sẽ phải trả giá.”

Khi ấy tôi vẫn chưa hiểu câu nói đó có ý gì.

Cho đến một tuần sau.

Trên trang nhất các bản tin, xuất hiện bài viết về câu chuyện của tôi.

Cam Cam đã viết chuyện của tôi và Chu Thời Yến thành tiểu thuyết.

Câu chuyện bùng nổ trên mạng.

Cư dân mạng nhanh chóng “đào” ra nam chính ngoài đời chính là luật sư mạng nổi tiếng Chu Thời Yến.

Trước làn sóng chất vấn, Chu Thời Yến thừa nhận mình chính là “tra nam” trong câu chuyện.

Hình tượng của anh ta sụp đổ nghiêm trọng, kéo theo lượng khách hàng của văn phòng luật cũng giảm mạnh.

Ngược lại, quán cà phê của tôi lại đông khách hơn trước.

Điều khiến tôi vui nhất là…Chu Dục Thâm đã tìm ra kẻ phóng hỏa năm đó.

Chính là Tô Niệm Sơ.

Năm ấy cô ta đã bỏ ra số tiền lớn để mua chuộc nhân chứng và tiêu hủy chứng cứ.

Nhưng trên đời vẫn luôn có người còn lương tâm.

Cuối cùng, vào năm thứ năm sau vụ hỏa hoạn, Chu Dục Thâm đã có được đoạn bằng chứng đủ sức chứng minh Tô Niệm Sơ chính là hung thủ.

Vụ cháy năm đó gây thương vong nghiêm trọng, để lại vết thương không thể xóa nhòa cho rất nhiều gia đình.

Đúng vào thời điểm ấy…Chu Thời Yến lại lựa chọn ly hôn.

Như vậy anh ta có thể đường đường chính chính làm luật sư bào chữa cho Tô Niệm Sơ.

Vụ án thu hút sự chú ý toàn xã hội.