#MHD 124 – Chương 1
Điện thoại từ đồn công an gọi đến khi tôi đang ngồi kèm con gái làm bài tập.
“Chị Lâm, căn hộ thuộc khu Dương Quang đứng tên chị hiện đang làm thủ tục nhập hộ khẩu, cần chị xác nhận.”
Tôi khựng lại.
Căn hộ đó là nhà học khu tôi mua trước hôn nhân, trả tiền một lần.
Chìa khóa trong tay tôi.
Sổ đỏ đứng tên tôi.
Ngay cả pin khóa cửa, tháng trước tôi vừa thay.
Nhập hộ khẩu?
Nhập cho ai?
Đầu dây bên kia im lặng một nhịp, rồi giọng nói trở nên lạ lùng:
“Người xin nhập là Vương Vy Vy và con trai cô ấy – Trần Bảo. Quan hệ ghi là… em chồng và cháu trai của chị.”
Tay tôi run lên, điện thoại rơi thẳng xuống sàn.
Vương Vy Vy?
Con tiểu tam từng đứng dưới nhà tôi, ôm bụng bầu làm loạn?
Từ bao giờ cô ta thành em chồng tôi?
Con trai cô ta… từ bao giờ lại mang họ Trần?
Tôi cúi xuống nhặt điện thoại, đầu ngón tay vẫn còn run.
“Anh nói lại một lần nữa, người xin nhập là ai?”
“Vương Vy Vy, bé trai bảy tuổi Trần Bảo. Người đứng đơn là mẹ chồng chị – bà Trương Thục Phân. Bà nói chị đã đồng ý, căn nhà là tài sản trước hôn nhân của chồng chị – anh Trần Hạo, dùng để cho em gái nhập hộ khẩu đi học…”
Tài sản trước hôn nhân?
Tôi suýt bật cười.
Căn nhà đó rõ ràng là bố mẹ tôi bán nhà ở quê, cộng với toàn bộ tiền tích cóp năm năm đi làm của tôi, mua đứt trước khi kết hôn.
Trên sổ đỏ viết rõ hai chữ Lâm Vãn, không liên quan đến Trần Hạo nửa xu.
Giờ mẹ chồng tôi cầm sổ đỏ của tôi, chạy đi làm hộ khẩu cho con của tiểu tam?
Còn nói là tôi đồng ý?
“Tôi chưa từng đồng ý.” Giọng tôi lạnh như băng.
“Căn nhà đó là tài sản cá nhân của tôi. Tôi chưa từng ủy quyền cho bất kỳ ai làm thủ tục nhập hộ khẩu. Làm ơn dừng ngay hồ sơ đó lại.”
Cúp máy xong, tôi ngồi chết lặng trên sofa, đầu óc ong ong.
Con gái tôi – Nặc Nặc – ló đầu ra từ phòng:
“Mẹ, mẹ sao vậy ạ?”
“Không sao, con học tiếp đi.”
Tôi gượng cười. Mặt cứng như đeo mặt nạ.
Điện thoại lại đổ chuông. Là mẹ chồng.
“Lâm Vãn! Cô bị điên à?! Đồn công an vừa gọi cho tôi, bảo cô không đồng ý cho nhập hộ khẩu!”
Giọng bà ta the thé:
“Đó là em gái cô! Nó một mình nuôi con khổ thế nào cô biết không? Thằng bé đến tuổi đi học rồi, không có hộ khẩu thì sao vào trường tốt? Cho mượn cái nhà thì làm sao? Có mất miếng thịt nào đâu!”
Em gái?
Gân tay tôi nổi lên.
“Mẹ, con chỉ có một chị gái đang dạy học ở quê. Còn Vương Vy Vy… con không quen.”
Đầu dây bên kia im lặng hai giây.
“Cô… cô biết rồi à?”
“Con nên biết cái gì?” tôi hỏi lại, từng chữ rõ ràng
“Biết cô ta là bồ nhí của chồng con?
Biết đứa trẻ là con riêng của anh ta?
Hay biết mẹ đã biết hết từ lâu, vẫn ngày ngày diễn kịch trước mặt con?”
“Lâm Vãn! Cô nói linh tinh gì đấy!”
Bà ta hoảng lên, nhưng rất nhanh lấy lại giọng điệu cứng cỏi:
“Cho dù… cho dù thằng bé là con của Hạo Hạo, thì đó cũng là máu mủ nhà họ Trần! Cô sinh được mỗi con gái, còn không cho nhà người ta có cháu trai à?”
“Con gái…”
Tôi cúi xuống nhìn Nặc Nặc đang ngồi vẽ, tim như bị ai cầm dao cùn cắt từng nhát.
“Tôi nói lần cuối.” Tôi gằn từng chữ.
“Căn nhà đó là của tôi. Vương Vy Vy muốn nhập hộ khẩu? Nằm mơ. Nếu bà còn dám đến đồn công an, tôi sẽ báo cảnh sát vì tội giả mạo giấy tờ, xâm phạm tài sản.”
“Cô dám?!”
“Bà cứ thử xem tôi có dám không.”
Tôi cúp máy. Tay vẫn run.
Không phải vì sợ.
Mà vì tức.
Trần Hạo về nhà lúc mười một giờ đêm.
Người anh ta nồng mùi rượu… và cả mùi nước hoa rẻ tiền.
Thứ mùi ngọt gắt đó, tôi từng ngửi thấy trên người Vương Vy Vy.
“Vãn Vãn, mẹ gọi cho anh rồi…”
Anh ta xoa tay, vẻ mặt khó xử.
“Chuyện này là anh không đúng, đáng lẽ anh nên bàn với em trước…”
“Bàn cái gì?”
Tôi ngồi trong phòng khách tối om, không bật đèn.
“Bàn cách cho con của tiểu tam nhập vào nhà tôi? Hay bàn cách biến tài sản trước hôn nhân của tôi thành chỗ ở cho ‘em gái’ của anh?”
“Vy Vy thật sự rất khó khăn…”
Anh ta ngồi xuống cạnh tôi, định nắm tay tôi, nhưng bị tôi hất ra.
“Cô ấy một mình nuôi con, thằng bé cần đi học… không có nhà học khu thì chỉ có thể vào trường dành cho lao động nhập cư. Đứa trẻ… dù sao cũng là…”
“Là cái gì của anh?”
Tôi bật đèn, nhìn thẳng vào mắt anh ta.
Ba mươi tuổi rồi, mà trên mặt vẫn còn cái kiểu ngây thơ của kẻ được nuông chiều.
Mẹ bảo gì nghe nấy. Không chính kiến. Tai mềm.
Ngày đó tôi lấy anh, vì nghĩ anh hiền, gia đình đơn giản.
Giờ mới biết… không phải đơn giản.
Mà là giấu quá kỹ.
“Là con riêng của anh, đúng không?”
Giọng tôi rất nhẹ.
“Trần Hạo, anh ngoại tình bảy năm rồi nhỉ? Con của cô ta bảy tuổi… đúng lúc tôi và anh kết hôn.”
Mặt anh ta trắng bệch.
“Em… em biết từ khi nào?”
“Tôi biết từ khi nào?”
Tôi bật cười, cười đến chảy nước mắt.
“Tháng trước, tôi thấy ghế an toàn trẻ em trong xe anh.
Còn nữa… tài khoản phụ WeChat của anh quên đăng xuất, tự đồng bộ vào iPad ở nhà.”
“Trần Hạo… hai người ghê tởm thật đấy.”
“Trong tin nhắn, anh gọi cô ta là vợ… còn tôi là ‘bà già vàng vọt’.”
Anh ta “bịch” một tiếng quỳ xuống.
“Vãn Vãn, anh sai rồi! Anh thật sự sai rồi! Chỉ là một lần say rượu mất kiểm soát…”
“Chỉ một lần mà sinh được con trai à?”
Tôi nhìn anh ta, ánh mắt lạnh lẽo như nhìn một người xa lạ.
“Một lần mà khiến mẹ anh nhận cô ta làm con nuôi?
Một lần mà cả nhà anh hợp sức lừa tôi suốt bảy năm?”
Tôi đứng dậy, kéo ngăn kéo, lấy ra một xấp ảnh, ném thẳng vào mặt anh ta.
Trong ảnh, Trần Hạo ôm Vương Vy Vy, bế thằng bé, ba người cười rạng rỡ như một gia đình thật sự.
Thời gian chụp là tháng trước.
Địa điểm… Disneyland.
“Say rượu mà còn đi tận Disneyland à? Lãng mạn ghê.”
Trần Hạo ngồi bệt xuống đất, không nói nổi một lời.
Tôi quay người vào phòng ngủ, khóa cửa.
Dựa lưng vào cánh cửa, tôi trượt xuống, ngồi bệt xuống sàn.
Không phải đau lòng.
Mà là buồn nôn.
Một kiểu buồn nôn đến tận xương tủy.
Giống như vừa nuốt phải một con ruồi…
mà là con ruồi bò từ cống rãnh lên.
Đêm đó tôi không ngủ.
Năm giờ sáng, tôi nhẹ nhàng rời giường, bắt đầu lục tung mọi thứ.
Trần Hạo ngủ ở phòng khách, ngáy vang như sấm.
Anh ta đúng là… vô tư đến đáng sợ.
Giấy đăng ký kết hôn, sổ đỏ, hợp đồng mua nhà, sao kê ngân hàng…
Tôi gom tất cả những thứ có thể chứng minh căn nhà đó là tài sản trước hôn nhân của mình, scan lại, sao lưu lên cloud, rồi gửi hết cho đứa bạn thân – luật sư Lý Mộng.
Sau đó, tôi bắt đầu lục đồ của Trần Hạo.
Bao năm qua, tôi tin anh ta, chưa từng kiểm tra.
Giờ mới hiểu, niềm tin là thứ dành cho người xứng đáng.
Đặt nhầm chỗ… chỉ gọi là ngu ngốc.
Tôi tháo camera hành trình trong xe xuống.
Những gì bên trong… khiến tôi muốn ói.
“Ba ơi, bao giờ ba đón con và mẹ về ở nhà mới vậy?”
Giọng một đứa bé trai.
“Sắp rồi, đợi con mụ già kia biến đi.”
Giọng Trần Hạo.
“Vậy căn nhà lớn bà nội nói… có phòng của con không ạ?”
“Tất nhiên là có. Tiểu Bảo là bảo bối của bà nội, cả căn nhà đó đều là của con.”
Tôi tắt ghi âm, toàn thân lạnh buốt.
Hóa ra… họ đã tính toán từ lâu.
Mẹ chồng không phải mới biết gần đây.
Bà ta biết từ đầu.
Không chỉ biết… mà còn tham gia, còn giúp đỡ, còn bày mưu tính kế.
Tôi nhớ lại bảy năm này.
Khi tôi mang thai, bà ta ngày nào cũng ép tôi uống mấy thứ thuốc “sinh con trai”.
Nào là ăn chua sinh con trai, ăn cay sinh con gái.
Bà ta ép tôi ăn chua đến mức xuất huyết dạ dày.
Đến khi sinh ra là con gái, bà ta còn chẳng thèm đến bệnh viện.
Chạy thẳng về quê, nói là “không còn mặt mũi nào nhìn tổ tiên”.
Năm con gái ba tuổi, tôi từng sảy thai một lần.
Hôm đó tôi đi công tác, Trần Hạo nói mẹ đến chăm tôi.
Kết quả bà ta ở được ba ngày, kêu đau lưng rồi bỏ đi.
Tôi nằm một mình trong nhà, chảy máu đến gần ngất,
là hàng xóm phát hiện bất thường mới gọi cấp cứu.
Đứa bé lần đó… là con trai.