#MHD 130 – Chương 1

Cập nhật lúc: 30-03-2026
Lượt xem: 100

Năm năm trước, vì tiền mà tôi sinh con cho một người đàn ông.

Năm năm sau gặp lại, anh ta ngồi trong văn phòng Tổng giám đốc nhìn tôi với ánh mắt nhạt nhẽo như thể không hề quen biết. Thế nhưng ngay tối hôm đó, anh ta lại dắt theo một đứa trẻ đến tận cửa nhà tôi.

Đứa bé mở to đôi mắt tròn xoe đầy tò mò nhìn tôi, còn Cố Ngôn thì mở lời với vẻ hơi thiếu kiên nhẫn:

“Này, đây là mẹ con, con không phải chui ra từ kẽ đá đâu.”

Tôi: !!??

1

Tôi theo chân quản lý vào văn phòng Tổng giám đốc để báo cáo tiến độ dự án. Hôm nay là ngày đầu tiên vị CEO “từ trên trời rơi xuống” này chính thức đi làm.

Trước khi đến, tôi đã nghe mấy cô nàng ở dãy bàn bên cạnh bàn tán xôn xao rằng vị sếp mới này đẹp trai đến nhường nào. Tôi chỉ mỉm cười cho qua, dù sao thì tôi cũng đã từng gặp người mà tôi cho là đẹp trai nhất rồi.

Gõ cửa văn phòng, bên trong truyền ra giọng nói trầm thấp của một người đàn ông:

“Vào đi.”

Tôi bước vào sau lưng quản lý. Anh ấy bắt đầu trao đổi công việc với người đàn ông đang ngồi cách đó không xa. Giọng của vị Tổng giám đốc rất điềm tĩnh, nhưng chẳng hiểu sao tôi cứ thấy thanh âm này quen thuộc đến lạ kỳ, mà nhất thời không tài nào nhớ nổi đã nghe ở đâu.

Đến khi quản lý nói xong phần của mình, đã đến lượt tôi. Lúc này, tôi – người nãy giờ vẫn cúi đầu đứng sau lưng quản lý – mới bắt đầu bước lên phía trước. Tôi vừa ngẩng đầu định phát biểu thì tầm mắt khựng lại, chết lặng trước gương mặt tuấn tú ấy.

Gương mặt này, tôi đã từng kề cận sớm tối suốt hai tháng trời.

Anh của hiện tại, vẻ trắng bệch bệnh tật trên gương mặt đã hoàn toàn biến mất. Ánh mắt thâm trầm của người đàn ông nhìn về phía tôi, dường như không một chút gợn sóng, cứ như đang nhìn một người lạ lẫm chưa từng gặp mặt.

Thấy tôi bỗng dưng “đứng hình”, vị quản lý bên cạnh liền khẽ ho một tiếng nhắc nhở. Tôi vội vàng trình bày những gì đã chuẩn bị sẵn. Người đàn ông ngồi trên ghế thả ánh mắt nhạt nhẽo lên người tôi, bàn tay thon dài gõ nhịp đều đặn xuống mặt bàn.

Nghe tôi báo cáo xong, anh ta chẳng nói gì, chỉ khẽ gật đầu một cái.

Mãi cho đến khi bước ra khỏi văn phòng, trái tim tôi vẫn không ngừng đập loạn xạ. Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ gặp lại anh lần nữa. Vừa rồi liếc thấy bảng tên trên bàn làm việc, tôi mới lần đầu tiên biết tên anh.

Cố Ngôn.

Tiếng thở dốc dồn dập của anh bên tai tôi trong đêm khuya năm năm trước dường như vẫn còn văng vẳng đâu đây. Rời khỏi văn phòng, tôi đi thẳng vào nhà vệ sinh, nhìn đôi gò má vì căng thẳng mà hơi ửng hồng của mình trong gương.

Tôi định ghé qua phòng trà lấy một ly nước đá để hạ hỏa thì nghe thấy các đồng nghiệp đang bàn tán:

“Tổng giám đốc mới đẹp trai quá đi mất, không biết đã lập gia đình chưa nhỉ?”

“Đúng rồi, nam chính tiểu thuyết tổng tài mà tôi đang theo dõi cuối cùng cũng có mặt mũi cụ thể rồi.”

“Ơ, chị Thiên Thiên, chị cũng thấy Tổng giám đốc rồi đúng không, có đẹp trai không chị?”

Đồng nghiệp nhìn thấy tôi liền hưng phấn hỏi dồn. Tôi hơi chột dạ, mỉm cười gượng gạo: “Cũng… cũng đẹp trai lắm.”

Vừa dứt câu, các đồng nghiệp trước mặt bỗng hoảng hốt đứng bật dậy, ai nấy đều lủi đi mất. Phía sau truyền đến tiếng ho khẽ của trợ lý đặc biệt, lúc này tôi mới phát hiện sau lưng mình là cả một đoàn người: các cổ đông của công ty, và đi đầu chính là Cố Ngôn.

Lối đi qua phòng trà là con đường bắt buộc để tới phòng họp. Chu Duy – một vị cổ đông trẻ tuổi đứng cạnh Cố Ngôn – lên tiếng trêu chọc:

“Sức hút lớn thật đấy, đến cả người đẹp nhất công ty cũng khen cậu, đúng là gừng càng già càng cay.”

Đôi mắt đen thẳm của Cố Ngôn ngước lên nhìn tôi, nhưng anh chẳng nói lời nào, rồi cả đoàn người cứ thế lướt qua tôi.

Suốt buổi làm việc sáng hôm đó, đầu óc tôi không tự chủ được mà nhớ lại những chuyện năm năm trước. Hai tháng ấy, gần như ngày nào tôi cũng ở bên Cố Ngôn.

Tôi được mẹ của Cố Ngôn tìm đến khi tôi đang cần một số tiền lớn để phẫu thuật cho mẹ mình. Đối với một sinh viên chưa tốt nghiệp như tôi, đó là một con số trên trời. Vì vậy, khi bà Cố tìm tôi và đưa ra mức giá, tôi chỉ do dự đúng ba giây rồi đồng ý.

Nhưng đến khi gặp được Cố Ngôn, tôi mới biết ba giây do dự đó hoàn toàn dư thừa.

2

Cố Ngôn lúc đó đang bị bệnh, gương mặt tái nhợt tựa người vào thành giường. Dù vậy anh cũng chẳng để mình rảnh rỗi, ánh mắt luôn dán chặt vào máy tính trước mặt.

Mục đích của bà Cố rất rõ ràng: bà muốn có một đứa cháu nối dõi. Căn bệnh của Cố Ngôn khi đó dường như hy vọng chữa khỏi không lớn, mà bà thì lại không muốn để gia sản rơi vào tay người khác.

Đêm đầu tiên tôi đến, bà Cố đã lén bỏ “thứ gì đó” vào thức ăn của anh. Đêm ấy, bàn tay to lớn của người đàn ông vân vê trên người tôi, tôi đau đến mức chỉ biết ôm chặt lấy cổ anh. Khi làm “chuyện đó”, trông anh chẳng giống người đang bệnh chút nào…

Sáng hôm sau, nhìn thấy tôi bên cạnh, Cố Ngôn tất nhiên đã nổi một trận lôi đình.

Bà Cố lại bình tĩnh đến đáng sợ: “A Ngôn, con không nghĩ cho người khác thì cũng phải nghĩ cho mẹ và bà ngoại con chứ. Nếu con có mệnh hệ gì, mẹ và bà sẽ chẳng còn ai nương tựa, liệu đám người đó có chịu chi tiền viện phí cho bà ngoại con không?”

Nghe câu đó, nắm đấm của Cố Ngôn siết chặt rồi lại từ từ buông lỏng. Anh ngồi trên giường, không nói thêm lời nào nữa. Đêm đó, khi tôi lại được đưa vào phòng anh, dường như anh đã chấp nhận tất cả.

Suốt một đêm, anh rõ ràng làm những chuyện khiến người ta đỏ mặt tía tai, nhưng vẻ mặt lại chẳng chút biến đổi. Chỉ đến cuối cùng, khi vùi đầu vào hõm cổ tôi và phát ra những tiếng thở dốc dồn dập, tôi mới cảm nhận được anh cũng là một con người bằng xương bằng thịt.

Hai tháng sau, cuối cùng tôi cũng mang thai.

Nếu còn không đậu thai chắc tôi phải nộp đơn xin bồi thường tai nạn lao động mất. Tôi nghi ngờ sâu sắc rằng anh đã trút hết mọi bực dọc lên người tôi.

Sau đó Cố Ngôn được đưa ra nước ngoài điều trị, còn tôi dưới sự chăm sóc của bà Cố đã sinh hạ một đứa bé khỏe mạnh.

Tôi vẫn thường hay tự hỏi, đó là bé trai hay bé gái? Liệu con có giống tôi không?

3

Cả buổi sáng suy nghĩ linh tinh khiến hôm nay tôi cực kỳ không muốn tăng ca.

Cuối cùng cũng vội vàng làm xong công việc, đến tám giờ tối tôi mới tan làm.

Nhưng khi bước vào thang máy, tôi lại bất ngờ chạm mắt với hai người bên trong.

Cố Ngôn dường như cũng vừa tan làm, bên cạnh anh là một cậu bé.

Ngoại trừ đôi mắt to tròn, các đường nét còn lại gần như được đúc ra từ cùng một khuôn với Cố Ngôn.

Cậu bé mặc một chiếc quần yếm đáng yêu, tóc đen nhánh, gương mặt trắng nõn nhưng lại nghiêm túc đến lạ.

Tôi đứng sững tại chỗ, gần như chỉ trong một giây đã kịp phản ứng lại, vội vàng nép vào góc thang máy, không dám nhìn hai người thêm nữa.

Nhưng tôi có thể cảm nhận được có một ánh mắt đang dừng lại trên người mình.

Thang máy xuống đến tầng một.

Tôi gần như chạy trốn khỏi công ty.

Đứng bên đường đợi xe, một chiếc xe sang lao vụt qua trước mặt tôi.

Góc nghiêng khuôn mặt của đứa trẻ lướt qua trước mắt.

Chính là đứa bé đó… thì ra là con trai.

Trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ, không nói rõ được là gì.

Về đến nhà, tôi mang đầy tâm sự đi tắm.

Vừa tắm xong thì nghe thấy tiếng gõ cửa. Qua mắt mèo, tôi nhìn thấy gương mặt lạnh lùng của Cố Ngôn.

Tim tôi khẽ “thịch” một cái — anh ta đến đây… là để nhắc tôi tránh xa đứa trẻ, hay là vì chuyện gì khác?

Tôi do dự mở cửa, lại nhìn thấy ngoài cửa còn có một cục nhỏ đứng đó.

Đứa bé mở to đôi mắt nhìn tôi, đầy vẻ tò mò.

Cố Ngôn nhìn tôi, đôi mắt đen hơi nheo lại.

Lúc này tôi mới nhận ra mình đang mặc váy ngủ hai dây, vừa rồi chỉ mải nhìn đứa bé mà quên mất.

Tôi vội kéo áo khoác bên cạnh khoác lên người, vừa định lên tiếng thì đã nghe thấy giọng người đàn ông.

Cố Ngôn dường như có chút mất kiên nhẫn, khẽ nhíu mày.

“Đây, đây là mẹ con, con không phải chui ra từ kẽ đá đâu.”

Tôi: !!??

4

Đôi mắt to tròn của đứa bé vẫn luôn nhìn tôi. Khi tôi còn chưa kịp phản ứng, nó đã buông tay người đàn ông, bước về phía tôi.

Cậu bé giơ bàn tay nhỏ lên, muốn chạm vào tay tôi đang buông hai bên.

Giây tiếp theo, một bàn tay nhỏ mềm mại nắm lấy ngón tay tôi.

Đôi mắt đen láy của đứa bé mở to, tôi nghe thấy nó tò mò hỏi:

“Cô… thật sự là mẹ của con sao?”

Giọng cậu bé có chút lạnh lùng, nhưng đáy mắt lại mang theo sự mong chờ không giấu được.

Theo bản năng, tôi muốn nắm chặt tay con, nhưng nghĩ đến thỏa thuận trước kia lại cố gắng kiềm chế.

Tôi luống cuống nhìn về phía Cố Ngôn đứng cách đó không xa:

“Cố tổng, anh…?”

Cố Ngôn đứng đó, đôi mắt hẹp dài nhìn tôi một cách nhàn nhạt, gương mặt đẹp trai không có biểu cảm gì.

Sau đó, tôi thấy anh lười biếng lùi lại vài bước, tựa vào khung cửa phía sau.

Giọng nói không chút dao động:

“Thằng bé làm ầm lên quá, cô chăm nó một thời gian, tôi trả tiền cho cô.”

Tim tôi khẽ chấn động — anh đã sớm nhận ra tôi rồi.

Ngay từ buổi sáng ở công ty, khi nội tâm tôi dậy sóng, anh đã nhận ra.

Đứa trẻ vẫn nhìn tôi, đôi mắt to khiến lòng tôi mềm nhũn.

Nhưng tôi vẫn mở miệng:

“Nhưng mà Cố tổng, còn Cố phu nhân…”

Cố Ngôn có chút bực bội nhíu mày:

“Không cần quan tâm bà ấy, đứa trẻ là của tôi.”

Tôi còn muốn nói gì đó thì đột nhiên đùi bị ôm lấy.

Đứa bé ngẩng đầu nhìn tôi:

“Cô không muốn con sao?”

Tôi há miệng nhưng không biết nói gì. Lúc này mắt cậu bé đã đỏ lên.

Nó quay đầu nhìn Cố Ngôn:

“Ba lừa con, ba là người xấu, là kẻ nói dối.”

Cố Ngôn vốn đã nhíu mày, giờ càng nhíu chặt hơn. Anh nhìn tôi, lấy từ túi ra một tấm thẻ ngân hàng.

Giọng trầm thấp:

“Trong này có một triệu, một tháng này cô ở bên nó.”

Ánh mắt của cả hai cha con đều dừng trên người tôi.

Tôi thở dài, đưa tay đẩy lại tấm thẻ:

“Cố tổng, tôi có thể chăm sóc thằng bé, nhưng phía Cố phu nhân hy vọng anh xử lý trước. Tiền… tôi có.”

Bàn tay cầm thẻ của người đàn ông khựng lại, ánh mắt trở nên sâu thẳm.

Cố Ngôn khẽ ra hiệu:

“Không mời tôi vào nói qua về tình hình của nó sao? Như vậy cô chăm sóc sẽ thuận tiện hơn.”

Đến nước này cũng chỉ có thể như vậy, tôi gật đầu.

Sau đó, tôi tự nhiên cúi người bế đứa bé lên.

Cậu bé có vẻ hơi bất ngờ, nhưng hai tay theo phản xạ ôm lấy cổ tôi.

Trong mắt Cố Ngôn lóe lên điều gì đó, rồi bước theo tôi vào nhà.

Căn nhà này là tôi trả góp mua một căn hai phòng nhỏ, không lớn nhưng vị trí cũng ổn.

Cố Ngôn bước vào, ánh mắt nhàn nhạt quét một vòng.

Không gian vốn dĩ tôi ở một mình thấy khá rộng rãi, giờ vì hai cha con họ mà dường như trở nên chật chội hơn.

Người đàn ông cởi giày, không thấy có dép để thay nên trực tiếp đi vào, rất tự nhiên ngồi xuống chiếc sofa nhỏ của tôi.

Đứa bé ngồi bên cạnh tôi, đôi mắt to vẫn nhìn tôi chăm chú, như thể thấy rất mới mẻ…

5

Từ Cố Ngôn, tôi lần đầu tiên biết tên đứa bé là Cố Nam Chu, tên thân mật là Chu Chu.

Cố Nam Chu không thích ăn cơm, mỗi lần ăn như uống thuốc, nhưng may mà hiện tại sức khỏe vẫn ổn.

Cũng không thích nói chuyện, thậm chí có phần trầm lặng ít lời, anh nghi ngờ đứa trẻ có xu hướng trầm cảm.

Ngoài ra, gần đây Cố Nam Chu không biết vì sao lại luôn hỏi mình có phải là con khỉ không.

Hỏi lý do, thì nói rằng chỉ có con khỉ chui ra từ khe đá mới không có mẹ.

Tôi nhìn gương mặt tuấn tú phóng đại trước mắt — giống hệt Cố Nam Chu — khóe miệng không kìm được co giật.

Anh ta cũng không tự soi lại mình xem thế nào, còn muốn con nói nhiều hơn?

Nói xong mọi chuyện, Cố Ngôn lại không có ý định rời đi.

Tôi nhìn sang bên cạnh, Cố Nam Chu lúc nãy còn tò mò với tôi, giờ đã buồn ngủ đến mức uể oải.

Tôi ngẩng đầu nhìn Cố Ngôn, ngầm nhắc nhở:

“Cố tổng, dù sao tôi cũng là mẹ ruột của đứa bé, tôi sẽ cố hết sức chăm sóc nó. Anh có thể về rồi, ngày mai vẫn là ngày làm việc.”

Cố Ngôn lười biếng liếc tôi một cái, rồi như có như không nhìn sang Cố Nam Chu.

Anh dường như cổ họng không thoải mái, khẽ ho một tiếng.

Với mối quan hệ hiện tại của chúng tôi, tôi cảm thấy quan tâm có chút không phù hợp, nên cũng không nói gì thêm.

Cố Ngôn đứng một lúc, cuối cùng cũng đứng dậy đi về phía cửa.

Lúc đến có lẽ anh rất vội, nên chẳng mang theo gì cho Cố Nam Chu.

Trước khi rời đi, anh nói sáng mai sẽ cho người mang quần áo và cặp sách đến, tôi gật đầu.

Trong phòng chỉ còn lại tôi và Cố Nam Chu, cậu bé lập tức trở nên tỉnh táo, nhìn chằm chằm vào tôi.

Dù là con của mình, nhưng nhiều năm không gặp, tôi vẫn thử dò hỏi:

“Chúng ta đi tắm rồi ngủ nhé?”

Cậu bé có vẻ hơi ngại ngùng:

“Con… con tự tắm được.”

Tôi gật đầu, lục tung tủ đồ tìm một chiếc áo phông mùa hè của mình để tạm làm đồ ngủ cho cậu.

Tôi chuẩn bị nước ấm trong bồn, Cố Nam Chu ra hiệu để tôi ra ngoài rồi mới cởi đồ tắm.

Phòng ngủ phụ đã lâu không có người ở, tôi đi thay ga giường sạch sẽ.

Thay xong quay lại, tôi mới phát hiện Chu Chu đã tắm xong.

Chiếc áo phông của tôi mặc trên người cậu vừa vặn tới đầu gối, trông như một chiếc váy.

Tóc đen ướt sũng, vì hơi nước mà đôi mắt cũng ươn ướt.

Giống như một chú cún nhỏ!

Tôi ôm ga giường, nhìn cậu bé nhỏ xíu cầm khăn, mặt không biểu cảm nhìn mình.

Trong đầu tôi chỉ còn một từ — mặt lạnh đáng yêu!

Cố Nam Chu nhìn tôi một lúc rồi mới nói:

“Ở nhà ba, con đều ngủ với ba.”

Tôi khựng lại, không ngờ vị tổng tài ban ngày lạnh lùng quyết đoán, ban đêm lại dỗ con ngủ.

Tôi ho nhẹ một tiếng:

“Cô ngủ không ngoan lắm… con quen được không?”

Cậu bé nghiêng đầu suy nghĩ hồi lâu:

“Con… thử quen xem.”

6

Cứ như vậy, hai con người vừa quen vừa lạ, gặp nhau chưa quá năm tiếng, lại nằm chung trên một chiếc giường.

Cảm giác kỳ lạ khó nói thành lời, nhưng đứa trẻ thì nhanh chóng ngủ say.

Không lâu sau đã vang lên tiếng thở đều đều của cậu.

Dưới ánh đèn đầu giường mờ nhạt, tôi nhìn cậu bé — gương mặt mềm mại, hàng mi dài và dày thật đẹp.

Con tôi sinh ra đấy…

Với thói quen ngủ không tốt của mình, sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi phát hiện Chu Chu đã bị tôi ôm chặt trong lòng.

May mà cậu vẫn đang ngủ, tôi nhẹ nhàng buông ra rồi xuống giường.

Lúc này tôi mới phát hiện tối qua Cố Ngôn đã thông qua nhóm công ty kết bạn WeChat với tôi.

Tôi vội vàng chấp nhận, anh dường như đang cầm điện thoại, tin nhắn lập tức gửi đến:

【Cặp sách và quần áo của Cố Nam Chu sắp tới rồi.】

【Ừm.】

Quả nhiên, tôi vừa chuẩn bị nấu ăn thì nghe tiếng gõ cửa.

Tôi tưởng là người anh sai đến, không ngờ lại là chính anh mang tới.

Thế còn nhắn tin làm gì…

Tôi nhận lấy đồ, định đóng cửa, nhưng người đàn ông lại đưa tay chặn lại.

Thấy tôi khó hiểu, anh cụp mắt nói:

“Cùng đưa nó đi học.”

Tôi gật đầu — chắc là sợ tôi bắt cóc con anh, cũng dễ hiểu.

Cố Ngôn theo tôi vào nhà, thậm chí còn chuẩn bị sẵn một đôi dép cho mình.

Trong nhà chỉ có nguyên liệu đơn giản, dù vị thiếu gia này có kén ăn hay không cũng chỉ có thể ăn vậy thôi.

Khi tôi đang nấu trong bếp, người đàn ông đứng ở cửa lặng lẽ nhìn.

Anh đột nhiên nói:

“Tôi cũng chưa ăn sáng.”

Tôi ngẩn ra:

“Hả? Không phải dì giúp việc nấu sao?”

Giọng anh hơi khàn:

“Dì nghỉ rồi.”

Tôi khó xử nhìn mớ rau trong tay:

“Buổi sáng chỉ có mì nước với trứng… sợ anh không quen ăn.”

Trán Cố Ngôn khẽ nhíu lại:

“Trong mắt cô, tôi khó chiều đến vậy sao?”

Tôi cười gượng:

“Sao có thể chứ.”

Vừa nấu xong mì, tôi thấy Cố Nam Chu đứng ở cửa, dụi mắt.

Tóc cậu hơi dựng lên, ngơ ngác hỏi:

“Thơm quá… là gì vậy ạ?”

Nhưng khi nhìn thấy Cố Ngôn, cậu lập tức tỉnh táo:

“Ba, sao ba lại ở đây?”

Giọng Cố Ngôn trầm xuống:

“Tại sao ba không thể ở đây?”

Không hiểu sao, tôi cứ cảm thấy Cố Ngôn có gì đó kỳ lạ.

Tôi đặt bát mì nhỏ của Chu Chu lên bàn:

“Mì xong rồi, lại ăn đi, ăn xong còn đi học.”

Cố Nam Chu đi đến bàn, cố gắng trèo lên ghế.

Tôi đỡ hai tay cậu, nhấc cậu lên ghế.

Cậu ngơ ngác nhìn tôi:

“Cô lại bế con.”

Tôi khó hiểu:

“Sao vậy?”

Cậu nhìn bát mì:

“Ba nói con trai phải mạnh mẽ, không được để người khác bế suốt.”

Tôi bưng bát của mình ngồi xuống đối diện, nghe vậy không nhịn được bật cười — đúng là lời Cố Ngôn nói.

Cố Ngôn cũng ngồi xuống, trầm giọng:

“Có gì buồn cười?”

Tôi xua tay:

“Không có gì.”

Cố Nam Chu cầm nĩa, nghiêm túc “chiến đấu” với bát mì, cuối cùng ăn sạch.

Không hề giống đứa trẻ kén ăn, thậm chí còn rất ngoan tự lau miệng.

Sau đó tự mình xuống ghế đi rửa mặt, ngoan đến mức khó tin.

Tôi vừa ngạc nhiên vừa vui mừng — con của bạn tôi tầm này rửa mặt còn phải khóc lóc một trận.

Tôi lấy quần áo Cố Ngôn mang tới, nhìn qua đã biết đều rất đắt tiền.

Chọn một bộ đồ thể thao rộng rãi, tôi mặc cho Cố Nam Chu.

Đúng là một cậu nhóc đẹp trai mặt lạnh, tôi rất muốn véo má cậu, nhưng vẫn cố nhịn.

Hôm nay Cố Ngôn lái một chiếc xe khá “khiêm tốn”, nhưng để đưa con đi học, tôi cũng chỉ có thể ngồi lên chiếc xe mà cả đời làm việc chắc cũng không mua nổi.

Gần đến trường, Cố Ngôn nhận được một cuộc điện thoại.

Có vẻ là việc gấp, nên đến nơi tôi dẫn Cố Nam Chu xuống xe, để anh ở lại trong xe nghe điện.

Gần tới cổng trường, đã có rất nhiều phụ huynh đưa con đến.

Khi một cậu bé mập đi ngang qua, bàn tay đang nắm hờ của Cố Nam Chu bỗng siết chặt lấy tôi.

Sau đó tôi nghe thấy cậu chủ động gọi:

“Hứa Trạch An”

Cậu bé mập phía trước quay đầu lại, nhìn thấy tôi thì sững người.

Ngay sau đó giọng nói đầy khinh thường:

“Người giúp việc nhà cậu đưa cậu đi học à? Ba cậu đâu?”

Cậu bé nói xong còn đắc ý kéo kéo người đàn ông trung niên hơi phát tướng phía sau mình.

Người đàn ông nhìn thấy tôi, đôi mắt đục ngầu dường như sáng lên một chút.

Cố Nam Chu không phục, lên tiếng:

“Đây là mẹ tôi.”