#MHD 134 – Chương 7

Cập nhật lúc: 01-04-2026
Lượt xem: 545

Râu ria lởm chởm, hốc mắt hõm sâu, chiếc áo sơ mi đắt tiền trên người cũng nhăn nhúm, hoàn toàn không còn phong thái tinh anh như trước.

Tôi không biểu cảm đạp phanh, thậm chí còn không  ý định hạ cửa kính xe xuống.

Thấy vậyanh ta bước nhanh tới, dùng sức đập cửa kính xe tôi, khàn giọng hét lên:

“Lâm Duyệt! Xuống xe!”

“Chúng ta nói chuyện đi!”

Tôi lạnh lùng nhìn anh ta, trực tiếp cầm điện thoại lên, chuẩn bị báo cảnh sát.

Hành động của tôi dường như đã kích thích anh ta.

Anh ta vòng sang phía ghế lái, mặt gần như dí sát vào kính xe, trong đôi mắt từng chan chứa tình ý ấy lúc này đầy tơ m.á.u và điên cuồng.

“Lâm Duyệt! Em thật sự muốn tuyệt tình như thế sao?”

“Chỉ vì chút tiền đó, em muốn hủy hoại anh sao?”

“Anh mất việc rồi, còn phải gánh món nợ 3 triệu, em bảo anh sống thế nào?”

Cuối cùng tôi cũng hạ cửa kính xe xuống.

Một luồng mùi rượu nồng nặc trộn lẫn với mùi t.h.u.ố.c lá ập thẳng vào mặt, khiến tôi không nhịn được nhíu mày.

“Kẻ hủy hoại anh là chính bản thân anh.”

Tôi thản nhiên nói.

“Là lòng tham của anh, lời dối trá của anh, và lòng tự tôn đáng thương của anh.”

“Anh tham lam?”

“Anh nói dối?”

Thẩm Hạo Nhiên giống như con mèo bị giẫm trúng đuôi, lập tức xù lông.

“Anh là vì ai chứ?”

“Chẳng phải đều là vì cái nhà này của chúng ta sao?”

“Nếu không phải muốn cho em một cuộc sống tốt hơn, anh  cần phải mạo hiểm lớn như vậy không?”

“Bây giờ xảy ra chuyện rồi, em thì hay lắm, phủi m.ô.n.g bỏ đi, đẩy hết trách nhiệm lên đầu một mình anh!”

Mấy lời đảo trắng thay đen đó thành công chọc cho tôi cười thành tiếng.

“Thẩm Hạo Nhiên,  phải anh quên rồi không, cái dự án đầu tư đó, ban đầu anh đã nói với em thế nào?”

Tôi nhìn anh ta, ánh mắt lạnh như d.a.o.

“Anh nói đó là phúc lợi nội bộ của công ty các anh, chắc thắng không lỗ, là anh phải nhờ quan hệ mới lấy được suất.”

“Anh còn khuyên em lấy tiền tiết kiệm ra đầu tư cùng anh, may mà lúc đó em còn giữ lại một chút cảnh giác.”

Lời tôi giống như một chậu nước đá, úp thẳng lên đầu dập tắt hết khí thế hung hăng của anh ta.

Sắc mặt anh ta trắng bệch, môi run run, không nói nên lời.

“Bây giờ anh đầu tư thất bại, nợ ngập đầu, liền nhớ tới của hồi môn mà bố mẹ em cho em.”

Tôi tiếp tục nói, mỗi một chữ đều như một con d.a.o mổ chính xác, rạch toang lớp da giả dối của anh ta.

“Tiếc là, bàn tính của anh đ.á.n.h sai rồi.”

“Số tiền đó, em thà mang đi cho ch.ó hoang ăn còn hơn cho anh một đồng.”

“Lâm Duyệt!”

Anh ta bị tôi chọc cho hoàn toàn nổi điên, gào lên với gương mặt méo mó.

“Em đừng quên, em gái em là Lâm Vi vẫn đang thực tập ở công ty của bạn anh!”

“Hôm nay em dám không giúp anh, ngày mai anh sẽ khiến nó cút xéo!”

Đến cả em gái tôi cũng trở thành con bài để anh ta uy h.i.ế.p tôi.

Người đàn ông này đã vô sỉ đến mức không còn giới hạn nữa rồi.

Tôi hít sâu một hơi, đè cơn giận đang cuồn cuộn trong lòng xuống, ngược lại còn bình tĩnh hơn.

Tôi lấy điện thoại ra, ngay trước mặt anh ta gọi một cuộc.

“A lô, chú Trương phải không ạ?”

“Cháu là Lâm Duyệt.”

Người ở đầu dây bên kia là một người bạn cũ của bố tôi, cũng là chủ tịch công ty nơi em gái tôi đang thực tập.

“Em gái cháu là Lâm Vi đang thực tập ở công ty của chú, hình như đã gây phiền phức cho một người bạn nào đó của Thẩm Hạo Nhiên.”

“Vừa rồi anh ta uy h.i.ế.p cháu, nói sẽ đuổi em gái cháu.”

Tôi bật loa ngoài điện thoại.

Giọng chú Trương sang sảng mà đầy tức giận rõ ràng truyền ra:

“Nói nhảm cái gì vậy!”

“Thằng nào mù mắt dám động vào cháu gái tôi?”

“Tiểu Duyệt, cháu yên tâm, chuyện này để chú xử lý cho cháu!”

“Cái thằng bạn ch.ó má gì đó, ngày mai khỏi cần đi làm nữa!”

Điện thoại cúp máy, sắc mặt Thẩm Hạo Nhiên đã từ trắng bệch chuyển thành màu tro tàn.

Có lẽ anh ta thế nào cũng không ngờ được vòng quan hệ của tôi rộng hơn anh ta tưởng rất nhiều.

Tôi nhìn dáng vẻ thất hồn lạc phách của anh ta, trong lòng không  lấy một chút khoái ý, chỉ  nỗi bi thương vô tận.

“Thẩm Hạo Nhiên.”

Tôi nhìn anh ta lần cuối, như đang nhìn một người xa lạ hoàn toàn không quen biết.

“Kết thúc rồi.”

“Về sau đừng tới làm phiền em nữa.”

“Nếu khônglần sau anh mất đi sẽ không chỉ đơn giản là công việc đâu.”

Nói xong, tôi kéo cửa kính xe lên, đạp ga một cái, hoàn toàn bỏ lại phía sau người đàn ông đã quấn lấy năm năm thanh xuân của tôi.

Trong gương chiếu hậu, bóng dáng anh ta ngày càng nhỏ đi, cuối cùng biến thành một chấm đen mờ nhạt, biến mất ở tận cuối con đường.

Ba tháng sau, căn biệt thự của tôi cuối cùng cũng hoàn thiện việc trang trí.

Tôi đứng trước khung cửa kính sát đất khổng lồ ở tầng hai, nhìn xuống toàn bộ vịnh biển.

Ánh nắng vừa đẹp, mặt biển lấp lánh gợn sóng, hải âu tự do bay lượn trên không trung.

Trong sân, hoa hồng và cẩm tú cầu do chính tay tôi trồng đang nở rộ, trong không khí lan tỏa hương hoa nhàn nhạt.

Trong căn nhà này từng chi tiết mà tôi yêu thích.

Nó không còn là giấc mơ mơ hồ trước đây mà chúng tôi từng cùng nhau phác họa nữa, mà là một tòa thành kiên cố do chính tay tôi dựng nên cho bản thân mình.

Tôi rót cho mình một ly rượu vang đỏ, đi tới chiếc ghế mây ngoài sân thượng ngồi xuống.

Điện thoại reo lên, là em gái Lâm Vi gọi tới.

“Chị ơi! Em được nhận chính thức rồi!”

“Hơn nữa trưởng bộ phận của bọn em còn rất coi trọng em, nói quý sau sẽ để em độc lập phụ trách một dự án!”

Trong điện thoại, giọng em gái tràn đầy sức sống tuổi trẻ và niềm vui.

“Chúc mừng em.”

Tôi thật lòng vui cho nó.

Đúng rồi, chị.”

Nó dừng một chút, giọng trở nên  chút buôn chuyện.

“Chị đoán xem hôm nay em nhìn thấy ai dưới lầu công ty?”

“Thẩm Hạo Nhiên!”

“Hình như anh ta đang làm lái xe thuê, mặc cái áo gile màu vàng kiểu đó, phơi nắng đến vừa đen vừa gầy, em suýt nữa không nhận ra luôn…”

Tay cầm ly rượu của tôi khựng lại một chút, rồi lập tức nhẹ nhõm mỉm cười.

“Vậy sao.”

Đó đã là người và chuyện của một thế giới khác, không còn liên quan gì đến tôi nữa.

Cúp điện thoại, tôi nhẹ nhàng lắc ly rượu vang đỏ trong tay.

Chất lỏng đỏ sẫm phản chiếu thứ ánh sáng mê người dưới nắng.

Tôi từng cho rằng, nhà là củi gạo dầu muối của hai người, là hai người nâng đỡ nhau mà sống.

Nhưng bây giờ tôi mới hiểu, một mái nhà thật sự trước hết là sự hoàn chỉnh và độc lập của chính bản thân mình.

Nó là nơi trú ngụ của tinh thần một người, là bến cảng mà một người, bất kể lúc nào ở đâu, cũng  thể yên tâm lui về.

Tôi mất đi tình yêu, nhưng giành lại được chính mình.

Đón gió biển, tôi nâng ly rượu lên, hướng về khoảng xanh bao la phía xa.

Nâng ly vì vùng biển biếc trời xanh chỉ thuộc về riêng tôi.

HẾT