#GSNH 1838 – Chương 6

Cập nhật lúc: 12-03-2026
Lượt xem: 6

“Xác thực rồi! Thẩm Thiên Lê làm giả bằng chứng!”

“Photoshop bịa chuyện! Cái này là tội hình sự rồi đúng không?!”

“Những người trước đó chửi cô Chung đâu rồi? Ra xin lỗi đi!”

“Thẩm Thiên Lê quá độc ác! Cô ta muốn dồn người ta vào chỗ chết!”

“Tội nghiệp cô Chung, bị con điên này nhắm vào!”

“Mạng internet không phải nơi ngoài vòng pháp luật! Ủng hộ cô Chung kiện cô ta!”

Tôi nhìn khung cảnh kích động phía dưới, nâng giọng lên một chút, giọng nói lạnh lẽo đầy sức nặng:

“Cô Thẩm Thiên Lê đã sử dụng những ‘bằng chứng’ giả mạo để kích động dư luận mạng, tiến hành vu khống và công kích nhân phẩm tôi trên diện rộng.”

“Hành vi này đã xâm phạm nghiêm trọng quyền danh dự của tôi, đồng thời có dấu hiệu phạm tội phỉ báng. Toàn bộ chứng cứ liên quan, tôi đã bàn giao cho cơ quan công an.”

Một quả bom lớn.

Tiếp theo lại một quả bom khác.

Bầu không khí trong hội trường đã bị đẩy lên cao trào.

Nhưng tôi biết…vẫn chưa đủ.

Muốn Thẩm Thiên Lê không bao giờ có cơ hội lật lại, còn cần đòn chí mạng cuối cùng.

Tôi hít sâu một hơi, ra hiệu cho nhân viên phát bằng chứng cuối cùng.

“Cuối cùng, là phản hồi đối với cáo buộc của cô Thẩm Thiên Lê rằng tôi theo dõi, quấy rối, thậm chí đe dọa tính mạng cô ấy.”

Trên màn hình xuất hiện biểu tượng một file âm thanh.

Tôi nói rõ từng chữ vào micro: “Đây là một đoạn ghi âm cuộc gọi đã qua xử lý kỹ thuật. Nguồn ghi âm hợp pháp. Nội dung… xin mọi người tự phán đoán.”

Tôi nhấn phát.

Một tiếng nhiễu điện ngắn vang lên.

Sau đó —

Một giọng nữ, dù đã qua biến âm, nhưng ngữ điệu và đặc trưng giọng nói vẫn rất dễ nhận ra…vang khắp cả hội trường.

Đồng thời truyền thẳng tới hàng triệu người xem livestream.

Chính là giọng của Thẩm Thiên Lê.

Cô ta đang nói chuyện với ai đó.

Giọng đầy độc ác và toan tính.

【Thẩm Thiên Lê】: “…Chỉ chút độ nóng này vẫn chưa đủ! Tôi phải khiến cô ta thân bại danh liệt, cả đời không thể ngóc đầu lên!”

【Người kia】 (đã xử lý mờ): “Cô định làm gì? Theo dõi, đe dọa… mấy chuyện đó rủi ro rất lớn.”

【Thẩm Thiên Lê】 (cười lạnh): “Sợ gì chứ? Chỉ cần làm giả vài đoạn chat và vài tấm ảnh thôi. Đám cư dân mạng ngu ngốc đó dễ lừa lắm!”

“Chỉ cần gán cho cô ta cái mũ ‘hào môn ức hiếp dân thường’, tự nhiên sẽ có cả đống người thay tôi chửi cô ta!”

“Đến lúc đó… đen cũng nói thành trắng!”

Giọng cô ta càng lúc càng độc.

【Thẩm Thiên Lê】: “Tôi không chỉ muốn cô ta tai tiếng khắp nơi…”

“Tôi còn muốn cả nhà họ Chung cũng gặp họa! Xem cô ta còn dám đứng trước mặt tôi với cái vẻ cao cao tại thượng đó nữa không!”

【Thẩm Thiên Lê】: “Anh đi tìm vài tài khoản marketing đáng tin. Tiền không thành vấn đề!”

“Cứ làm cho chuyện ồn ào càng lớn càng tốt!”

“Tôi muốn Chung Lệnh Gia… biến mất hoàn toàn khỏi cái giới này!”

Đoạn ghi âm kết thúc.

Hội trường rơi vào im lặng tuyệt đối.

Yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy kim rơi.

Tất cả mọi người đều bị ý đồ giết người đầy ghen tị và ác độc trong đoạn ghi âm làm cho sốc đến cứng họng.

Chỉ vài chục giây…

Nhưng đã xé toạc toàn bộ lớp ngụy trang: “thuần khiết”, “vô tội”, “dũng cảm vì tình yêu”.

Phơi bày ra…là một kẻ độc ác, thủ đoạn, muốn dùng dư luận để giết người.

Sau vài giây chết lặng.

Bình luận livestream bùng nổ như sóng thần.

“ĐM nổi da gà luôn! Quá ác!”

“Đây là âm mưu hãm hại có chủ đích!”

“Nghe mà lạnh cả sống lưng… con này là ác quỷ à?”

“Mấy đứa trước đó bênh cô ta đâu rồi? Ra nói chuyện!”

“Báo công an ngay! Đây không chỉ là phỉ báng nữa!”

“Thẩm Thiên Lê cút khỏi Trái Đất!”

Trong làn sóng ồn ào ấy…

Tôi đứng trên sân khấu.

Giống như tâm bão.

Nhưng vô cùng bình tĩnh.

Tôi nhìn những gương mặt phía dưới — kinh ngạc, phẫn nộ, thương cảm.

Rồi nhìn thẳng vào ống kính.

Chậm rãi nói: “Trên đây là toàn bộ phản hồi của tôi đối với những cáo buộc sai sự thật của cô Thẩm Thiên Lê.”

“Cũng là tất cả bằng chứng cho thấy cô ta đã giả mạo chứng cứ và vu khống tôi.”

Tôi dừng lại một chút.

Ánh mắt quét khắp hội trường.

Cuối cùng dừng lại trước camera.

Giọng nói trở nên nghiêm nghị tuyệt đối.

“Còn về nhân phẩm và đạo đức nghề nghiệp của cô Thẩm Thiên Lê…”

Tôi ra hiệu cho nhân viên chuyển sang slide cuối cùng.

Trên màn hình hiện ra một phần báo cáo tài chính.

Một vài dòng tiền được khoanh đỏ.

Người nhận tiền là một công ty vỏ bọc có liên hệ với Thẩm Thiên Lê.

Tôi nói chậm rãi: “Đây là bằng chứng sơ bộ cho thấy trong thời gian thực tập tại Tập đoàn nhà họ Chu, cũng như khi làm trợ lý cho Chu Tòng Cẩn, cô Thẩm Thiên Lê đã lợi dụng chức vụ.”

“Bị nghi ngờ biển thủ công quỹ, dùng cho chi tiêu cá nhân và cái gọi là ‘marketing tạo dư luận’.”

“Tôi tin rằng… pháp luật sẽ đưa ra phán quyết công bằng nhất.”

Ngay khoảnh khắc câu nói đó kết thúc —

Cửa hội trường họp báo bị đẩy mở.

Vài cảnh sát mặc đồng phục, vẻ mặt nghiêm nghị bước vào, đi thẳng về phía bục phát biểu.

Viên cảnh sát dẫn đầu xuất trình giấy tờ và một văn bản, giọng nói vang dội:

“Cô Chung Lệnh Gia, cảm ơn cô đã cung cấp bằng chứng. Chúng tôi đã chính thức thụ lý vụ án cô trình báo về việc Thẩm Thiên Lê bị nghi ngờ phỉ báng và vu khống hãm hại.”

“Đồng thời, những hành vi nghi ngờ biển thủ công quỹ và các tội danh khác cũng sẽ được điều tra gộp chung.”

“Đây là Thông báo khởi tố vụ án và Lệnh triệu tập. Chúng tôi sẽ tiến hành điều tra đối với nghi phạm Thẩm Thiên Lê theo đúng pháp luật.”

Tách! Tách! Tách!

Máy ảnh của phóng viên điên cuồng chụp lại khoảnh khắc lịch sử này.

Bình luận livestream phát nổ hoàn toàn.

“Cảnh sát tới rồi! Bắt người tại chỗ! Quá đã!!!”

“Lưới trời lồng lộng! Thẩm Thiên Lê tiêu rồi!”

“Quá hả dạ! Đây mới là công lý!”

“Cô Chung quá đỉnh! Pha lật kèo quá đẹp!”

Tôi phối hợp nhận lấy văn bản, gật đầu với viên cảnh sát.

Sau đó quay về phía camera.

Nhìn những dòng bình luận đang cuồn cuộn trên màn hình — đầy phẫn nộ và hả hê.

Trên môi tôi cuối cùng hiện lên một nụ cười rất nhẹ.

Lạnh lẽo.

Thuộc về kẻ chiến thắng.

Buổi họp báo giống như một quả bom hạt nhân ném xuống biển sâu.

Làn sóng xung kích quét khắp internet.

Rồi nhanh chóng phản chấn trở lại đời thực.

Đoạn video cảnh sát bước vào họp báo, tuyên bố khởi tố điều tra Thẩm Thiên Lê, bị cắt ghép thành vô số phiên bản.

Lan truyền như virus trên mọi nền tảng.

Những hashtag như:

“Công lý tuy đến muộn nhưng vẫn đến!”

“Nữ chính sảng văn ngoài đời thật!”

“Kẻ tung tin giả cuối cùng phải trả giá!”

Chiếm chặt top trending.

Ngược lại.

Thẩm Thiên Lê sụp đổ hoàn toàn.

Chỉ chưa đầy hai tiếng sau buổi họp báo —

Một đoạn video còn gây chấn động hơn bắt đầu lan truyền trên mạng.

Video được quay trong hành lang một khu chung cư cũ.

Hình ảnh rung lắc.

Tiếng người ồn ào.

Vài cảnh sát mặc đồng phục đang áp giải một người phụ nữ ra khỏi phòng.

Người phụ nữ đó — chính là Thẩm Thiên Lê.

Tóc cô ta rối tung.

Vẫn mặc chiếc váy trắng “trong sáng” mà cô ta thường mặc khi livestream.

Nhưng bây giờ chiếc váy đã dính đầy vết bẩn.

Lớp trang điểm tinh xảo trên mặt đã bị nước mắt và nước mũi làm nhòe nhoẹt.

Biểu cảm méo mó.

Gào thét điên loạn.

“Thả tôi ra! Các người dựa vào cái gì mà bắt tôi?!”

“Tôi là tình yêu đích thực! Tôi và Tòng Cẩn yêu nhau thật lòng!”

“Các người chỉ là lũ phàm nhân! Các người không hiểu—!”

Cô ta gào đến khản cổ.

Chân tay đạp loạn, cố vùng khỏi tay cảnh sát.

Hình ảnh điên cuồng đó…

Hoàn toàn đối lập với hình tượng mong manh, đáng thương, dũng cảm vì tình yêu mà cô ta từng xây dựng trước camera.

Sự đối lập ấy vừa mỉa mai vừa đáng sợ.

Người quay video không nhịn được nhổ một bãi:

“Chân ái cái gì? Kinh tởm chết đi được!”

Hàng xóm xung quanh chỉ trỏ bàn tán.

Trên mặt đầy khinh bỉ và chán ghét.

“Nhìn bề ngoài đàng hoàng, hóa ra là kẻ lừa đảo!”

“Còn chân ái nữa chứ! Lừa tiền người ta, còn vu khống đại tiểu thư chính thống!”

“Tâm địa độc ác thật!”

“Cảnh sát ơi, mau bắt cô ta đi! Người như vậy ở trong khu này chúng tôi còn sợ!”

Cuối video.

Thẩm Thiên Lê bị nhét thẳng vào xe cảnh sát.

Tiếng gào thét đầy oán hận của cô ta…vẫn vang vọng trong hành lang.

Đoạn video đó trở thành cọng rơm cuối cùng làm gãy lưng con lạc đà.

Những “fan” từng bị cô ta lừa dối, từng hò hét ủng hộ…

Bây giờ cảm thấy mình bị lợi dụng và ngu ngốc.

Họ tức giận quay súng.

Gia nhập đội quân tấn công cô ta.

“Đúng là tôi mù mắt! Lại đi ủng hộ con đàn bà độc ác này!”

“Cô ta dùng chúng ta làm công cụ!”

“Quá ghê tởm!”

“Xin lỗi cô Chung! Phải xin lỗi!”

“Đề nghị xử nặng! Loại rác xã hội này không thể tha!”

Sự trừng phạt ngoài đời thực…đến liên tiếp và tàn nhẫn.

Những thương hiệu từng tranh nhau hợp tác với cô ta…

Ngay lập tức đăng tuyên bố khẩn cấp chấm dứt mọi hợp tác với Thẩm Thiên Lê

Đồng thời giữ quyền yêu cầu bồi thường vì tổn thất do scandal cá nhân của cô ta gây ra.

Các nền tảng mạng xã hội lớn cũng nhanh chóng phản ứng.

Với lý do “lan truyền thông tin sai sự thật, nghi ngờ vi phạm pháp luật”, họ vĩnh viễn khóa toàn bộ tài khoản của “Tiểu Lê dũng cảm theo đuổi tình yêu” cùng tất cả tài khoản liên quan.

Nữ influencer từng có hàng triệu người theo dõi, từng nổi đình nổi đám…

Gần như chỉ trong một đêm, đã bị xóa sạch khỏi thế giới mạng.

Chỉ còn lại vô số bài viết chế giễu và chửi rủa như những “di tích” còn sót lại.

Nhưng…

Đó mới chỉ là bắt đầu.

Thông báo của cảnh sát lần lượt được công bố.

Thẩm Thiên Lê vì nghi ngờ phạm tội phỉ báng, vu khống hãm hại, cùng với tội biển thủ công quỹ được báo cáo từ nội bộ tập đoàn Chu…đã bị tạm giữ hình sự.

Chờ đợi cô ta…sẽ là sự trừng phạt của pháp luật.

Cái “giới thượng lưu” mà cô ta khổ tâm tính toán, bất chấp mọi thứ để chen chân vào…

Ngay khoảnh khắc cô ta bị giam giữ…đã đóng sập mọi cánh cửa trước mặt cô ta.

Thậm chí còn tránh cô ta như tránh dịch.

Sau khi rơi vào đường cùng.

Sau cơn điên loạn và sụp đổ ban đầu.

Không biết là vẫn còn chút ảo tưởng…

Hay chỉ là phản xạ sinh tồn cuối cùng.

Thẩm Thiên Lê tìm cách liên lạc với Chu Tòng Cẩn trong lần thẩm vấn đầu tiên.

Không rõ bằng cách nào.

Cô ta gửi lời ra ngoài, cầu xin Chu Tòng Cẩn cứu mình.

Xin anh ta thuê luật sư giỏi nhất cho cô ta.

Nhưng thứ cô ta nhận được…là sự lạnh lùng còn buốt hơn băng Bắc Cực.

Chu Tòng Cẩn không hề xuất hiện.

Thậm chí không thèm trả lời một câu.

Thẩm Thiên Lê không cam tâm.

Cô ta không tin người đàn ông từng nhìn cô ta bằng ánh mắt tán thưởng, từng dung túng mọi “tính khí nhỏ nhặt” của cô ta…lại có thể tuyệt tình như vậy.

Khi cô ta được tạm tại ngoại chờ điều tra…

Ngay khi rời khỏi trại tạm giam.

Cô ta lao thẳng tới trụ sở tập đoàn Chu.

Bộ dạng tiều tụy.

Sắc mặt trắng bệch.

Mặc bộ quần áo phát trong trại giam, rộng thùng thình.

Cô ta cố xông vào tòa nhà.

“Tôi muốn gặp Tòng Cẩn! Cho tôi gặp Chu Tòng Cẩn!”

“Anh ấy yêu tôi! Anh ấy nhất định sẽ cứu tôi!”

Cô ta gào lên với lễ tân và bảo vệ như một kẻ điên.

Tin tức nhanh chóng truyền lên phòng tổng giám đốc trên tầng cao nhất.

Chu Tòng Cẩn đứng trước cửa kính lớn.

Nhìn xuống thân hình nhỏ bé và nhếch nhác phía dưới.

Trong ánh mắt anh ta…không có một chút thương xót.

Chỉ có sự chán ghét vô tận.

Và…nỗi sợ.

Sợ bị cô ta liên lụy.

Sợ có bất kỳ liên quan nào đến cô ta nữa.

Anh ta nhấc điện thoại nội bộ.

Giọng lạnh đến mức không còn chút cảm xúc con người.

“Con điên dưới kia.”

“Tôi không muốn nhìn thấy cô ta nữa.”

“Xử lý sạch sẽ.”

Mệnh lệnh được thực hiện ngay lập tức.

Vài vệ sĩ cao lớn xuất hiện.

Không biểu cảm.

Kẹp hai bên người Thẩm Thiên Lê.

“Các người làm gì vậy?! Thả tôi ra!”

“Tòng Cẩn! Chu Tòng Cẩn!”

“Anh nhìn họ đi—!”

Cô ta cố vặn đầu nhìn lên tầng cao chọc trời của tòa nhà.

Hy vọng có thể thấy bóng dáng quen thuộc.

Một vệ sĩ nói rõ ràng, đủ để mọi người xung quanh nghe thấy:

“Cô Thẩm.”

“Chu tổng nhắn lại với cô rằng—”

“Anh ấy không quen cô.”

Câu nói ấy…giống như một con dao tẩm độc, đâm thẳng vào tim cô ta.

Mọi tiếng gào thét.

Mọi sự vùng vẫy dừng lại ngay lập tức.

Cô ta mở to mắt.

Ánh sáng cuối cùng trong đồng tử tắt hẳn.

Chỉ còn lại tuyệt vọng như tro tàn và sự không thể tin nổi.

Cô ta bị kéo lê như một đống bùn nhão.

Bị ném ra góc phố xa khỏi tòa nhà Chu thị.

Xung quanh là ánh mắt chỉ trỏ và những lời chế giễu của người qua đường.

Cô ta ngồi sụp xuống nền đất lạnh.

Nhìn tòa nhà tượng trưng cho quyền lực và tiền bạc — nơi cô ta từng khao khát bước vào.

Cuối cùng mới hiểu ra.

Cô ta không chỉ mất tình yêu, danh tiếng, tự do mà ngay cả giá trị lợi dụng cuối cùng…cũng đã bị người đàn ông đó vứt bỏ không thương tiếc.

Cô ta…không còn gì nữa.

Nhưng cuộc sống của Chu Tòng Cẩn cũng không khá hơn.

Scandal của Thẩm Thiên Lê lan sang tập đoàn Chu như một dịch bệnh.