#MHD 133 – Chương 1
Ngày rời khỏi Hồng Kông, Tống Ngạn Đình đưa cho tôi một tấm séc.
“Sau này đừng gặp nữa, tôi sợ Daisy hiểu lầm.”
Daisy là thanh mai trúc mã của anh ấy, hai người sắp kết hôn rồi.
Tôi gật đầu, rất dứt khoát nhận lấy tấm séc.
Chớp mắt đã bốn năm trôi qua, công ty có một dự án hợp tác ở Hồng Kông, tôi không thể không sang đó.
Con gái còn quá nhỏ, không rời tôi được, tôi không còn cách nào khác, chỉ đành đưa con bé theo bên mình.
Con bé rất ngoan, ngồi ở đại sảnh khách sạn chơi cùng trợ lý.
Sau khi làm xong thủ tục nhận phòng, trợ lý nói với tôi:
“Chị Gia Trân, có một anh đẹp trai đưa cho Tiểu Ái một sợi dây chuyền.”
Trợ lý chỉ về phía cửa khách sạn, nơi đó chỉ còn lại bóng đuôi chiếc Rolls-Royce đang rời đi.
“Ơ, vừa nãy còn ở đây mà.”’
01
Tim tôi bỗng đập mạnh một nhịp.
Cúi đầu nhìn lại thì phát hiện trên cổ Tiểu Ái chỉ là một sợi dây chuyền đồ chơi, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.
Chắc là tôi nghĩ nhiều rồi.
Tôi bất đắc dĩ nói với con gái: “Tiểu Ái, sau này đừng nhận quà của người lạ nữa nhé.”
“Con không muốn đâu, là chú ấy tự đeo lên cổ con!”
Khuôn mặt tròn trịa của con bé phồng lên giận dỗi, tôi không nhịn được véo một cái, cũng không để tâm lắm đến chuyện nhỏ này.
Nhưng tối hôm sau, đã có người giải đáp thắc mắc đó cho tôi.
Tôi không ngờ trong buổi ăn với nhà đầu tư, Tống Ngạn Đình lại đột ngột xuất hiện.
Anh mặc vest chỉnh tề, ngồi ở vị trí chủ tọa.
Không còn vẻ ngang ngược bất kham của mấy năm trước, lúc này đây, khóe môi anh khẽ cong, từng cử chỉ đều toát lên sự trầm ổn, cao quý.
Không cần nói gì, nhưng mọi người trong bữa tiệc đều ngầm hiểu mà nịnh bợ anh.
Nhà đầu tư giới thiệu với tôi: “Tổng giám đốc Tống của Tập đoàn Hoàn Vũ, trẻ tuổi tài cao, cô Lâm chắc cũng từng nghe qua rồi chứ?”
Tống Ngạn Đình của Hoàn Vũ, mấy năm nay thường xuyên được các tạp chí tài chính đưa tin, sau khi tiếp quản đã đạt được thành tích rất tốt.
Nhưng bản thân anh lại cực kỳ kín tiếng.
Tôi mỉm cười gật đầu, nhà đầu tư liền cười: “Tổng Tống nghe nói về dự án này, cảm thấy rất có tiềm năng đầu tư nên mới đến. Bình thường đâu có cơ hội như vậy? Cũng là nhờ phúc của cô Lâm đó.”
Tôi thuận thế đứng dậy, đến chỗ Tống Ngạn Đình kính anh một ly rượu.
Khi hai ly khẽ chạm nhau, mí mắt đang rủ xuống của anh đột nhiên nâng lên, lướt qua khuôn mặt tôi, rồi bỗng khẽ cười một tiếng.
Anh hạ giọng nói: “Cô Lâm trẻ tuổi tài cao.”
“Tổng Tống quá khen, tôi còn rất nhiều điều cần học hỏi.”
Suốt cả bữa tiệc, chúng tôi chỉ có duy nhất một lần tiếp xúc như vậy.
Sau khi bữa tiệc kết thúc, trợ lý dẫn con gái đến đón tôi.
Đến bãi đỗ xe dưới tầng hầm, con bé chạy ào về phía tôi, hôn lên mặt tôi một cái.
“Mẹ ơi, con nhớ mẹ lắm.”
“Mẹ cũng nhớ con.”
“Ơ?”
Tiểu Ái đột nhiên từ người tôi tụt xuống, tôi quay đầu nhìn thì thấy Tống Ngạn Đình không biết từ lúc nào đã đứng phía sau.
Dáng người cao ráo, khóe môi cong lên một nụ cười.
Anh vậy mà cũng có lúc cười ấm áp như thế.
“Chú ơi, là chú à.”
Tống Ngạn Đình ngồi xuống, chỉ vào sợi dây chuyền trên cổ Tiểu Ái, cười hỏi: “Có thích không?”
Tiểu Ái gật đầu: “Thích ạ! Cảm ơn chú!”
Con bé kéo kéo ống quần tôi, khuôn mặt nhỏ không hiểu sao đỏ bừng, có chút kích động.
“Mẹ ơi, là chú này tặng con đó.”
Tống Ngạn Đình nhìn tôi giải thích: “Tôi mua quà cho trẻ con trong nhà, hôm qua gặp con bé, thấy rất đáng yêu nên tặng một sợi dây chuyền.”
Trẻ con trong nhà.
Tính ra thời gian, anh và Daisy chắc đã kết hôn, con cũng tầm tuổi Tiểu Ái rồi.
Tôi lùi lại một bước, khách sáo nói: “Cảm ơn.”
Tống Ngạn Đình khẽ nhíu mày, nhưng cũng không nói gì.
Khi quay sang nhìn Tiểu Ái, anh lại nở nụ cười ấm áp đó.
Ngay cả giọng nói cũng trở nên nhẹ nhàng, dịu dàng.
“Con tên là gì?”
“Con tên là Lâm Duy Ý, tên ở nhà là Tiểu Ái.”
“Họ Lâm à? Theo họ mẹ sao?”
Nụ cười của Tống Ngạn Đình càng sâu hơn vài phần.
Tiểu Ái gật đầu mạnh.
“Tiểu Ái năm nay mấy tuổi?”
Câu hỏi quá nhiều, tôi khẽ nhíu mày, bế Tiểu Ái lên chuẩn bị lên xe, lại nghe con bé bướng bỉnh trả lời: “Ba tuổi ạ!”
Con bé giơ ba ngón tay, giọng non nớt nhưng chắc chắn: “Năm nay con ba tuổi!”
Nụ cười trên mặt Tống Ngạn Đình bỗng chốc khựng lại.
Tôi khẽ vỗ mông Tiểu Ái: “Lại nói bậy! Rõ ràng là bốn tuổi!”
Rồi nhanh chóng lên xe.
Tống Ngạn Đình không đi theo nữa.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Sau khi về khách sạn, Tiểu Ái tắm xong, ló cái đầu nhỏ từ trong khăn tắm ra, nghiêm túc hỏi tôi: “Mẹ ơi, trước đây mẹ có từng đến đây không ạ?”
Tôi lại không nhịn được hôn lên gương mặt hồng hào của con bé.
“Sao con lại hỏi vậy?”
“Vì mẹ rất quen thuộc với nơi này, hơn nữa còn quen cả chú kia nữa.”
Ngước mắt nhìn ra ngoài cửa kính sát đất, ánh đèn neon rực rỡ, tôi bỗng rơi vào hồi ức.
Nghĩ một chút, tôi cười nói: “Trước đây mẹ từng đến.”
02
Tôi đến Hồng Kông là để học chương trình thạc sĩ một năm.
Khi đó tôi đã tốt nghiệp được hai năm, trong tay cũng dành dụm được một khoản tiền.
Có người trêu tôi sang đây chỉ để lấy bằng thạc sĩ cho oai, tôi cũng chẳng để trong lòng.
Tôi là người đã muốn làm gì thì nhất định sẽ làm.
Nhưng áp lực sinh hoạt ở đây quá lớn, dù tôi đã chuẩn bị từ trước, số tiền tích góp vẫn không đủ.
Vì vậy tôi tìm một công việc làm thêm tại các hội chợ triển lãm, tuy vất vả, nhưng tính ra mỗi tháng cũng kiếm được vài nghìn tệ.
Có lần làm ở hội chợ trang sức, có một vị khách nước ngoài đến hỏi tôi gì đó, nói bằng tiếng Bồ Đào Nha, tôi không hiểu, sắc mặt vị khách dần khó chịu, lúc đó tình huống vô cùng ngượng ngùng.
Đúng lúc ấy, Tống Ngạn Đình mỉm cười bước tới, nói tiếng Bồ Đào Nha trôi chảy, chỉ vài câu đã giúp tôi giải vây.
Anh khẽ liếc tôi một cái, bỗng nhiên cười nhẹ.
Sau đó tôi chuyển sang làm ở những hội chợ khác.
Rất trùng hợp, tôi gặp lại Tống Ngạn Đình nhiều lần.
Mỗi lần anh đều cho tôi một khoản tiền tip không nhỏ, tôi có chút ngại ngùng, anh liền cười bảo tôi nhập gia tùy tục.
Có lần tan làm rất muộn, lúc rời đi mới phát hiện chiếc xe thể thao cực ngầu của Tống Ngạn Đình đỗ bên đường.
Anh bấm còi một tiếng, ra hiệu tôi qua đó.
Sau đó, anh lấy ra một tấm danh thiếp, tay chống lên cửa xe, vừa ngông nghênh lại vừa nghiêm túc nói:
“Công việc ở hội chợ quá vất vả, nếu muốn kiếm nhiều tiền hơn, nên dùng đầu óc.”