#MHD 133 – Chương 2
Tống Ngạn Đình có ngoại hình rất ưa nhìn, khi cười với người khác bằng vẻ bất cần đời, lại mang theo một kiểu cuốn hút vừa ngông nghênh vừa đẹp trai khiến người ta khó cưỡng.
Có những chuyện không cần phải nói quá rõ ràng.
Những “trùng hợp” trong khoảng thời gian đó của anh, thực ra chỉ là cố ý mà cả hai đều ngầm hiểu.
Đương nhiên, tôi cũng phải thừa nhận mình rất hưởng thụ những chiêu trò nhỏ này của Tống Ngạn Đình.
Anh trẻ tuổi, nhiều tiền, lại còn đẹp trai, tôi rất dễ dàng động lòng.
Đêm đó, tôi lên xe của Tống Ngạn Đình.
Sáng hôm sau tỉnh dậy trên một chiếc giường xa lạ, toàn thân đau nhức, Tống Ngạn Đình nheo mắt, cười khẽ hôn lên môi tôi một cái: “Chào buổi sáng.”
Trong lòng tôi ngọt ngào.
Mặt cũng có chút nóng lên.
Nhưng Tống Ngạn Đình nhận một cuộc điện thoại, giọng điệu thân mật, gọi đối phương là “bé heo nhỏ”.
Nụ cười trên mặt tôi lập tức cứng lại.
Khi Tống Ngạn Đình cúp máy quay sang nhìn tôi, anh khựng lại một chút.
Sau đó anh nửa đùa nửa thật hỏi: “Gia Trân, chỉ là lên giường thôi mà, em không nghĩ là đang hẹn hò đấy chứ?”
Lúc đó tôi cũng không biết, có lẽ vì cảm giác tự tôn nào đó.
Rất khó hiểu, tôi lại cảm thấy nếu anh đã không để tâm, mà tôi lại tỏ ra để tâm như vậy, thì giống như mình thua rồi.
Vì thế tôi cũng cười với anh: “Tôi phải về trường rồi, tối qua anh thể hiện rất tốt.”
Khi tôi đứng dậy, Tống Ngạn Đình nhìn thấy vệt đỏ trên giường, nhất thời sững lại.
Không lâu sau lần đó, anh đưa cho tôi một vị trí trợ lý nghiên cứu.
Mức lương mỗi tháng rất khả quan, sau khi kết thúc công việc còn có cơ hội nhận được thư giới thiệu.
Tôi buồn bã vài ngày, rồi cũng không còn thời gian nghĩ nhiều nữa.
Việc học và công việc khiến mỗi ngày của tôi đều bận rộn.
Lúc rảnh rỗi, Tống Ngạn Đình sẽ gọi điện cho tôi.
Anh nói thiếu người chơi cùng, bảo tôi qua bên anh.
Sau đó chuyển cho tôi một khoản tiền, đủ tiền học phí một năm.
Những chiêu như vậy đã xuất hiện rất nhiều lần.
Ban đầu tôi còn có thể từ chối, mỗi lần đều kiên quyết không nhận.
Nhưng số lần nhiều lên, tôi bắt đầu dao động.
Khi còn trẻ, nhìn bạn học đeo túi hàng hiệu, mặc quần áo xa xỉ, trong lòng tôi cũng sẽ ngưỡng mộ.
Đi ngang qua những cửa hàng xa xỉ ở Trung Hoàn, lúc nào cũng không nhịn được mà nhìn thêm vài lần, tưởng tượng một ngày nào đó mình cũng có thể trở thành khách hàng của họ.
Tôi rất muốn, rất muốn khi còn trẻ kiếm được nhiều tiền hơn, để bà nội có thể sống tốt hơn.
…
Năng lực quá ít, nhưng dục vọng lại quá nhiều.
Tôi từ chối nhiều lần, Tống Ngạn Đình cũng hiểu ý, không còn liên lạc với tôi nữa.
Người như anh, xung quanh không thiếu mỹ nữ bầu bạn.
Nhưng chưa đến nửa tháng sau, anh lại đột nhiên lái xe thể thao xuất hiện trong khuôn viên trường, xách theo một túi Chanel, cười đưa cho tôi.
Anh cười tươi nói: “Gia Trân, anh nhớ em lắm.”
Tim tôi đập dữ dội một nhịp.
Siêu xe bản giới hạn, một người đàn ông đẹp trai cười với tôi, cùng chiếc túi hàng xa xỉ quý giá, tất cả đều thu hút ánh nhìn của các sinh viên xung quanh..
Huống chi Tống Ngạn Đình hành sự cao điệu, có người nhận ra thân phận của anh, thì thầm bàn tán về mối quan hệ giữa tôi và anh.
Khoảnh khắc đó, lòng hư vinh của tôi được thỏa mãn đến cực điểm.
Tôi vừa cảm thấy không nên, vừa không cưỡng lại được cám dỗ, bước lên xe của anh.
Tôi tự nhủ, chỉ lần này thôi, chỉ duy nhất lần này.
Nhưng thực tế không phải chỉ có một lần.
Tôi nhận quà anh tặng, lại nhận tiền anh chuyển…
Giới hạn của tôi từng bước hạ thấp… Sau này tôi nghĩ, cái gọi là hạ thấp giới hạn là gì?
Tôi và Tống Ngạn Đình mơ hồ duy trì một mối quan hệ không rõ ràng.
Bên cạnh anh luôn có bạn gái khác nhau, có người không chịu chia tay, anh sẽ để tôi đứng ra giải quyết.
Sau đó anh sẽ cho tôi một chiếc Hermès, hoặc một khoản tiền, hoặc vài bộ trang sức.
Đó là phần thưởng dành cho tôi.
Đôi khi, tôi cũng tỉnh dậy trên giường của anh.
Anh sẽ ôm tôi, vùi mái tóc mềm vào cổ vai tôi, giọng nói trầm thấp đầy từ tính khiến tim tôi run lên:
“Julia, em ngoan nhất, em hiểu chừng mực nhất.”
Tôi hiểu chừng mực, nên sẽ không đòi hỏi anh cho tôi một danh phận.
Gọi thì đến, xua thì đi.
Đó là lý do anh giữ tôi bên cạnh.
Tôi bắt đầu thay đổi.
Ra vào những câu lạc bộ cao cấp, cùng những cậu ấm cô chiêu trò chuyện vui vẻ, như thể bản thân cũng thật sự trở thành một phần trong đó.
Có lần Tống Ngạn Đình dẫn tôi đi dự tiệc, trong bữa tiệc vừa hay có một vị giáo sư của trường.
Vị giáo sư đó vô cùng khách sáo với Tống Ngạn Đình, khi nhìn thấy tôi, gương mặt vốn lạnh lùng cũng lộ ra nụ cười hiền hòa, khoan dung.
Tôi mỉm cười đáp lại, trong lòng âm thầm dâng lên một niềm vui kín đáo.
Nhưng cũng không phải ngày nào tâm trạng tôi cũng tốt.
Khi tâm trạng không tốt, tôi sẽ đến Trung Hoàn mua sắm.
Bước đi trên con phố phồn hoa nhất thành phố, lái chiếc xe sang của Tống Ngạn Đình, cảm nhận ánh mắt ngưỡng mộ của người qua đường, những ống kính chụp lén, tất cả khiến tôi nảy sinh một cảm giác mơ hồ không chân thực.
Đêm khuya tĩnh lặng, tôi cũng sẽ nhớ đến việc học đã bị bỏ quên.
Có lần tỉnh dậy sau khi uống say, tôi nghĩ mình không thể tiếp tục như vậy.
Tôi phải học hành cho đàng hoàng.
Vì thế, khi Tống Ngạn Đình lại rủ tôi đi đua xe, tôi lấy lý do phải lên lớp để từ chối.
Đến giờ tôi vẫn nhớ khi đó anh khẽ cười nhạt.
Anh hỏi: “Julia, sau khi tốt nghiệp, số tiền em kiếm được, có đủ cho bộ đồ em đang mặc không?”
Tôi cúi đầu nhìn bản thân từ đầu đến chân đều là hàng xa xỉ, im lặng.
Lời Tống Ngạn Đình nói có lý.
Tôi học hành chăm chỉ là vì điều gì? Chẳng phải là để hồ sơ đẹp hơn, sau này có cơ hội công việc tốt hơn, kiếm nhiều tiền hơn sao?
Mà bây giờ mục đích cuối cùng của tôi chẳng phải đã đạt được rồi sao?
Tôi bắt đầu tự thuyết phục bản thân.
Rồi lại sa ngã lần nữa.
Thường xuyên về muộn, nên khi lên lớp cũng không nhịn được mà ngủ gật, giáo viên đã nhiều lần phê bình riêng tôi.
Tôi có chút xấu hổ.
Nhưng lần sau khi Tống Ngạn Đình gọi tôi ra ngoài, tôi vẫn không thể từ chối.
Cho đến khi việc học bị bỏ bê, suýt nữa không thể tốt nghiệp.
Vẫn là nhờ Tống Ngạn Đình giúp đỡ, tôi mới lấy được bằng.
Bất tri bất giác, tôi dường như không thể rời xa anh nữa.
Sau khi tốt nghiệp, tôi tự nhiên ở bên cạnh Tống Ngạn Đình.
Khi anh cần, tôi giúp anh xử lý những mối quan hệ rối rắm với các cô gái khác.
Khi anh không cần, tôi ngoan ngoãn chờ đợi được gọi.
Bạn bè của anh mỗi lần gặp tôi đều cười, nụ cười đó luôn mang theo những ẩn ý khó nói.
Chính tôi cũng không rõ mình là gì bên cạnh Tống Ngạn Đình.
Giống như bạn, giống như tình nhân, lại giống như trợ lý…
Nhưng nói cho cùng, cũng chẳng là gì cả.
Lạc lối trong thành phố này, có lúc chính tôi cũng không còn nhớ mục đích ban đầu khi mình đến đây là gì.