#MHD 120 – Chương 6
“Con đã ký thỏa thuận ly hôn…” anh ta lặp lại, giọng trống rỗng, “cô ấy… lấy nhà… lấy xe… còn cả tiền…”
“Tại sao?!” giọng Vương Ngọc Lan xé toạc sự im lặng, đầy phẫn nộ và không thể hiểu nổi, “Sao con lại ký?! Con tiện nhân đó uy hiếp con à?!”
Tôi nhìn anh ta.
Chờ câu trả lời.
Chiếc đinh cuối cùng đóng vào quan tài của anh ta.
“Cô ấy biết rồi, mẹ…”
Giọng anh ta thấp đến gần như không nghe thấy.
“Cô ấy biết hết rồi.”
“Biết cái gì?! Nó biết cái gì hả?!”
Anh ta không trả lời.
Nhưng tôi biết — người ở đầu dây bên kia đã hiểu.
Cuộc gọi bị cắt.
Tôi tắt loa, đứng dậy.
Trò chơi kết thúc rồi.
Tôi cúi đầu, nhìn người đàn ông từng là chồng mình lần cuối.
Giờ đây, anh ta chỉ còn là một cái xác rỗng đáng thương.
Tôi quay người.
Không nói thêm một lời.
Bước về phía cửa.
Tôi không quay đầu lại.
Cánh cửa nặng nề khép lại phía sau, phát ra một tiếng “cạch” khô gọn.
Nó chia cắt hai thế giới.
Thế giới của anh ta — đổ nát, tan hoang.
Thế giới của tôi — gió mát, trời trong, vạn vật hồi sinh.
Đêm nay, làn gió… chưa bao giờ trong lành đến thế.
08
Trong phòng VIP của Bệnh viện Nhân dân số 1, mọi thứ rối tung cả lên.
Chiếc điện thoại của Vương Ngọc Lan trượt khỏi tay.
Rơi xuống nền gạch bóng loáng, phát ra một tiếng “bốp” giòn tan.
Màn hình nứt vỡ — giống hệt trạng thái tinh thần của bà ta lúc này.
“Cô ta biết hết rồi…”
Lời thì thầm tuyệt vọng của con trai không ngừng vang vọng bên tai bà.
Tất cả.
Hai chữ ấy…
Chứa đựng bí mật đen tối nhất của gia đình họ.
Bí mật về việc con trai bà không thể sinh con.
Bí mật mà họ đã che giấu suốt nhiều năm.
Lời nói dối mà họ dựa vào để xây dựng toàn bộ cảm giác ưu việt của mình.
Bị vạch trần rồi.
Bị chính người phụ nữ đó.
Người phụ nữ luôn im lặng, ngoan ngoãn, tưởng như vô dụng.
“Á——!”
Vương Ngọc Lan phát ra một tiếng thét thê lương.
Không còn là giận dữ nữa.
Mà là nỗi sợ hãi thuần túy — xuất phát từ sự sụp đổ.
Bà loạng choạng lùi lại, đâm sầm vào giá truyền dịch bên cạnh.
Kim loại va chạm với túi truyền phát ra một tràng âm thanh chói tai.
Chu Kiến Quân — người vẫn đứng ngoài cửa, lo lắng đi qua đi lại — lập tức chạy vào.
“Chị dâu! Chị sao vậy?!”
Vương Ngọc Lan túm chặt lấy cánh tay ông, móng tay cắm sâu vào da thịt.
Gương mặt bà méo mó vì hoảng loạn.
“Xong rồi! Tất cả xong rồi!” bà gào lên.
“Nhà họ Chu… xong rồi!”
Trên giường bệnh, Lý Cầm vừa mới tỉnh lại, nghe thấy câu đó.
Khuôn mặt vốn đã tái nhợt… giờ càng trắng bệch hơn.
Bác sĩ vừa nói, bà ta vì kích động quá mức nên bị đột quỵ nhẹ.
Nửa người bên trái tê liệt.
Nhưng lúc này, một cảm giác tê liệt còn lạnh hơn, lan từ tim ra toàn thân.
Chu Kiến Quân hoàn toàn không hiểu.
“Xong cái gì? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Chị vừa nói chuyện với Minh Hiên rồi à?”
“Nó ký rồi! Nó ký vào thỏa thuận ly hôn rồi!” Vương Ngọc Lan vừa khóc vừa lắc đầu điên loạn.
“Con tiện nhân đó! Hứa Tri Ý! Nó lấy hết rồi! Nhà cửa, tiền bạc! Tất cả đều bị nó lấy đi!”
Mắt Chu Kiến Quân mở to vì không thể tin nổi.
“Sao có thể? Minh Hiên tuyệt đối sẽ không đồng ý!”
“Nó có điểm yếu của nó! Nó nắm được mạch sống của nó!” giọng Vương Ngọc Lan đột ngột hạ thấp, trở thành tiếng thì thầm thần kinh sau khi âm mưu bị lật tẩy.
“Nó biết rồi! Nó biết cái bí mật đó rồi!”
Chu Kiến Quân nhìn bà ta.
Một suy đoán đáng sợ dần hình thành trong đầu.
Ông biết đứa cháu này… có vấn đề về cơ thể.
Nhưng không biết cụ thể là gì.
Ông chỉ biết, đó chính là nguyên nhân khiến Vương Ngọc Lan luôn căm ghét Hứa Tri Ý.
Mà bây giờ…
Bí mật đó đã trở thành vũ khí trong tay Hứa Tri Ý.
Đột nhiên, ông nhớ đến bí mật của chính mình.
Bí mật vừa bị Hứa Tri Ý vạch trần trước mặt mọi người.
“Đứa con gái ông nuôi sáu năm… ông từng nghĩ làm xét nghiệm ADN chưa?”
Tim ông như bị một bàn tay sắt bóp nghẹt.
Ông quay đầu, nhìn về phía người vợ trên giường bệnh — Lý Cầm.
Trong mắt bà ta tràn ngập sợ hãi, đang nhìn chằm chằm vào ông.
Khoảnh khắc đó…
Ông hiểu hết rồi.
Hứa Tri Ý không hề nói dối.
Nỗi sợ trong mắt Lý Cầm — chính là bằng chứng rõ ràng nhất.
Sáu năm.
Ông đã nuôi con của người khác suốt sáu năm.
Ông trở thành một kẻ ngu.
Một trò cười.
Phẫn nộ.
Nhục nhã.
Bị phản bội.
Tất cả cảm xúc dâng lên trong một khoảnh khắc.
Ông hất tay Vương Ngọc Lan ra.
Quay người, bước về phía giường bệnh của Lý Cầm.
Bước chân nặng nề.
Mỗi bước đi, như một nhát búa nện vào chính tim ông.
“Kiến Quân…” Lý Cầm run rẩy, “không phải như anh nghĩ… cô ta đang nói dối… con tiện nhân đó đang hại em…”
Ông đứng bên giường.
Nhìn xuống bà ta.
Gương mặt ông — bình tĩnh đến đáng sợ.
“Thật sao?” ông hỏi, giọng trầm khàn.
“Đương nhiên là thật! Em… em yêu anh! Sao em có thể phản bội anh?” Lý Cầm bắt đầu khóc.
Đó là những giọt nước mắt hoảng loạn, tuyệt vọng.
Nhưng Chu Kiến Quân… đã không còn bị lay động nữa.
Ông đã nhìn thấu mọi màn kịch của bà ta.
Đột nhiên ông nhớ ra.
Sáu năm trước, Lý Cầm nhất quyết muốn sinh con ở một phòng khám tư.
Bà ta nói bệnh viện công quá đông, môi trường kém.
Tất cả mọi việc đều do bà ta tự lo liệu.
Khi đó, ông còn nghĩ bà ta giỏi giang, độc lập.
Giờ nghĩ lại…