#MHD 109 – Chương 1

Cập nhật lúc: 21-03-2026
Lượt xem: 122

Sáng sớm, sương còn chưa tan hết trên mặt nước, bà Tư đã lom khom đi dọc bờ kênh.

Cái bao tải cũ sờn được bà khoác hờ trên vai. Đôi dép nhựa mòn gót cứ lẹp xẹp trên con đường đất ẩm. Người trong xóm đã quen với hình ảnh ấy suốt mấy chục năm—một bà lão gầy guộc, lưng còng, lặng lẽ nhặt từng lon bia, vỏ chai người ta vứt lại sau những cuộc nhậu đêm.

Có người thương.

Cũng có người chỉ nhìn qua rồi quên ngay.

“Bà Tư hôm nay đi sớm dữ ha!”

Một giọng đàn ông từ quán cà phê đầu xóm vọng ra.

Bà chỉ cười nhẹ, gật đầu, không đáp.

Nói nhiều làm gì. Ở tuổi này, người ta cần yên ổn hơn là chuyện trò.

Bà cúi xuống, nhặt thêm hai lon bia méo mó, phủi sơ lớp bùn rồi bỏ vào bao. Tay bà run run vì lạnh, nhưng động tác vẫn quen thuộc như một cái máy.

Cả đời bà, cũng chỉ quanh quẩn như vậy.

Chồng mất sớm.

Hai đứa con… đứa thì bặt vô âm tín, đứa thì đi làm ăn xa, mấy năm rồi không về.

Căn nhà cuối xóm—dột nát, vách nứt, mỗi mùa mưa là phải kê chậu hứng nước—là thứ duy nhất còn lại.

Bà không oán.

Cũng không mong.

Chỉ cần còn sống, còn đi lại được, còn nhặt được ve chai… là đủ.


Khi đi tới đoạn cua gần bãi cỏ hoang, bà Tư khựng lại.

Một chiếc túi da nằm lăn lóc ngay mép kênh.

Màu đen, còn mới.

Không giống đồ của mấy người trong xóm.

Bà nhìn quanh.

Không có ai.

Chỉ có tiếng nước chảy lặng lẽ.

Bà bước lại gần, do dự vài giây rồi cúi xuống nhặt.

Túi khá nặng.

Tim bà bất giác đập nhanh.

Một cảm giác lạ lùng chạy dọc sống lưng.

Bà mở khóa.

Chỉ hé ra một chút thôi—

Nhưng chừng đó cũng đủ khiến bà chết lặng.

Bên trong là… tiền.

Cọc tiền dày cộp, buộc dây gọn gàng.

Mùi giấy mới còn nồng.

Bà vội vàng đóng lại, hai tay run lên bần bật.

“Trời ơi…”

Bà thì thào.

Cả đời bà chưa từng thấy nhiều tiền như vậy.

Không phải vài trăm nghìn.

Không phải vài triệu.

Mà là… hàng trăm triệu.

Bà nuốt khan.

Đầu óc quay cuồng.

Một ý nghĩ thoáng qua—chỉ trong tích tắc thôi:

Nếu mình giữ lại…

Chỉ cần một phần nhỏ thôi.

Sửa lại mái nhà.

Mua cái giường mới.

Có tiền dưỡng già…

Nhưng ý nghĩ đó vừa lóe lên, bà đã lắc đầu thật mạnh.

“Không được… không được…”

Giọng bà run run.

“Của người ta… không phải của mình…”

Bà nhìn xuống dòng nước đục ngầu bên cạnh.

Những năm tháng nghèo khó, bà chưa từng làm điều gì trái lương tâm.

Không phải vì bà cao thượng.

Chỉ là… bà sợ.

Sợ mang tội.

Sợ đến lúc nhắm mắt, không dám nhìn mặt chồng.

Bà hít sâu một hơi.

Rồi cẩn thận kéo khóa túi lại.

Ôm chặt vào ngực.


Đi thẳng về nhà?

Hay báo công an?

Bà đứng phân vân giữa con đường đất.

Nhưng rồi, như chợt nhớ ra điều gì, bà quay đầu.

“Cái túi này… chắc của ông Hùng…”

Trong xóm, chỉ có ông Hùng—chủ xưởng gỗ lớn nhất vùng—mới có kiểu túi như vậy.

Mà dạo này, người ta nói ông hay mang tiền mặt đi giao dịch.

Bà không chắc.

Nhưng nếu là của ông…

Thì càng phải trả.

Bà bước nhanh hơn.

Chân run nhưng lòng lại nhẹ đi phần nào.

Như thể đã quyết định được điều đúng đắn.


Nhà ông Hùng nằm giữa xóm.

Khác hẳn căn nhà của bà Tư.

Cổng sắt cao, tường rào kiên cố, bên trong là biệt thự hai tầng sơn trắng.

Bà đứng ngoài, chỉnh lại áo.

Tay siết chặt chiếc túi.

“Có ai không…?”

Bà gọi khẽ.

Một lúc sau, cổng mở.

Người giúp việc nhìn bà từ đầu đến chân, ánh mắt có chút dè chừng.

“Bà tìm ai?”

“Tôi… tôi tìm ông Hùng…”

“Có chuyện gì?”

Bà lúng túng.

Rồi chậm rãi đưa chiếc túi ra.

“Tôi nhặt được cái này… không biết có phải của ông không…”

Người giúp việc nhíu mày, nhưng vẫn cầm lấy.

Ít phút sau—

Ông Hùng xuất hiện.

Áo sơ mi trắng, quần tây chỉnh tề.

Gương mặt nghiêm nghị.

Ông nhận túi, mở ra, bắt đầu đếm tiền.

Không khí im lặng đến nghẹt thở.

Bà Tư đứng đó.

Hai tay đan vào nhau.

Tim đập mạnh như trống.

Một phút.

Hai phút.

Rồi ông Hùng dừng lại.

Ông ngẩng đầu.

Nhíu mày.

“Sao lại có 300 triệu?”

Bà Tư sững người.

“Dạ… tôi không biết… tôi mở ra là vậy…”

Ông Hùng cười nhạt.

“Không đúng.”

“Trong túi này của tôi hơn 400 triệu.”

“Bà giữ lại bao nhiêu thì trả nốt đi.”

Câu nói rơi xuống như một nhát dao.

Bà Tư chết lặng.

“Không… không có… tôi… tôi không lấy…”

Giọng bà lắp bắp.

Mặt tái đi.

“Tôi nhặt được sao thì mang tới vậy…”

Ông Hùng khoanh tay.

Ánh mắt lạnh tanh.

“Bà nói ai tin?”

“Không ai tự dưng nhặt được tiền mà trả đủ cả.”

“Thiếu hơn trăm triệu… không phải ít đâu.”

Bà Tư cảm giác chân mình không còn đứng vững.

Cả người như rơi xuống hố sâu.

“Tôi… tôi không lấy…”

Bà lặp lại, gần như van xin.

Nhưng ông Hùng chỉ lắc đầu.

“Ba ngày.”

“Ba ngày mang đủ số còn thiếu tới đây.”

“Nếu không… tôi báo công an.”

Bà Tư đứng đó.

Không nói được gì.

Tai ù đi.

Mọi thứ xung quanh như nhòe dần.


Khi bà rời khỏi cổng nhà ông Hùng, mặt trời đã lên cao.

Nhưng bà không thấy ấm.

Chỉ thấy lạnh.

Lạnh từ trong xương.

Người trong xóm bắt đầu nhìn bà.

Xì xào.

“Nghe nói bà Tư giữ lại tiền…”

“Thấy nghèo vậy chứ cũng…”

“Tiền nhiều quá mà…”

Những lời thì thầm như kim châm.

Bà không giải thích.

Cũng không biết giải thích với ai.

Bà chỉ lặng lẽ đi về.

Bước chân nặng như đeo đá.


Đêm đó, bà không ngủ.

Ngồi một mình trong căn nhà dột nát.

Nhìn lên mái.

Nghe tiếng gió lùa.

“Trời ơi… tôi phải làm sao…”

Ba ngày.

Hơn 100 triệu.

Một con số mà cả đời bà không dám nghĩ tới.

Nhưng nếu không trả—

Công an.

Tai tiếng.

Cả xóm sẽ nhìn bà như kẻ trộm.

Bà siết chặt tay.

Nước mắt chảy xuống.

“Thôi… vay…”

Giọng bà khàn đặc.

“Có chết… cũng phải trả…”


Sáng hôm sau, bà Tư bước vào ngân hàng lần đầu tiên trong đời.