#MHD 109 – Chương 5
Căn nhà nhỏ sau khi đám đông dần tản đi bỗng trở nên yên tĩnh một cách lạ thường, như thể tất cả những ồn ào vừa rồi chỉ là một cơn sóng lớn vừa rút đi, để lại phía sau một khoảng lặng nặng trĩu, nơi mỗi người đều phải đối diện với những suy nghĩ riêng của mình.
Bà Tư vẫn ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ, hai tay đặt trên đùi, ánh mắt không còn nhìn ra ngoài nữa mà dừng lại ở một điểm vô định nào đó trên nền đất, như thể mọi chuyện vừa xảy ra vẫn chưa kịp ngấm vào bà, hoặc có lẽ, bà đang cố giữ cho lòng mình đừng dao động quá nhiều sau khi vừa trải qua một biến cố quá lớn.
Người đàn ông — giờ đây không còn là “người lạ” mà đã là đứa con trai thất lạc — đứng cách bà một khoảng vừa phải, ánh mắt dõi theo từng cử động nhỏ nhất của bà, nhưng lại không vội lên tiếng, bởi ông hiểu rằng có những câu hỏi, nếu hỏi quá sớm, sẽ giống như chạm vào một vết thương chưa kịp lành.
Thế nhưng, điều mà ông vừa nghe được từ người trợ lý bên ngoài lại không cho phép ông trì hoãn lâu hơn.
Ông bước lại gần, chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế thấp đối diện bà, giữ khoảng cách đủ để bà không cảm thấy bị ép buộc, rồi mới nhẹ nhàng cất tiếng:
“Má…”
Bà Tư khẽ ngẩng lên, ánh mắt đã bớt mờ đục hơn, nhưng vẫn còn vương lại sự mệt mỏi.
“Chuyện gì nữa vậy con…”
Ông ngập ngừng trong giây lát, một điều hiếm thấy ở người đàn ông vốn quen quyết đoán, rồi mới nói tiếp, giọng trầm xuống:
“Lúc nãy… người của con kiểm tra lại camera quanh khu bờ kênh… ngoài đoạn ông Hùng xem được, còn một đoạn khác… quay xa hơn một chút.”
Bà Tư không hiểu, chỉ nhìn ông, chờ đợi.
Ông hít một hơi chậm, rồi nói, từng chữ rõ ràng nhưng không giấu được sự dè dặt:
“Trong đoạn đó… có hình một người… đi ngang qua chỗ cái túi trước khi má tới.”
“Người đó… nhìn rất giống…”
Ông dừng lại, như cân nhắc có nên nói tiếp hay không, rồi cuối cùng vẫn nói ra:
“…thằng Tuấn.”
Cái tên ấy vừa rơi xuống, sắc mặt bà Tư lập tức thay đổi.
Hai bàn tay đang đặt trên đùi khẽ siết lại, những ngón tay gầy guộc run lên rất nhẹ, nhưng đủ để người đối diện nhận ra.
“Tuấn…?”
Giọng bà thấp hẳn đi, như thể cái tên ấy đã lâu lắm rồi không được nhắc đến, nhưng vẫn còn nguyên sức nặng.
“Con út của má…?”
Người đàn ông gật đầu.
Không khí trong căn nhà bỗng trở nên đặc quánh, như thể một cánh cửa khác của quá khứ vừa bị mở ra, kéo theo những điều mà cả hai đều chưa sẵn sàng đối diện.
Phải mất một lúc khá lâu, bà Tư mới lên tiếng trở lại, giọng nói không còn đều như trước mà chậm hơn, nặng hơn, mỗi câu đều như phải đi qua một đoạn ký ức dài:
“Nó… lâu lắm rồi không về…”
Bà nhìn xuống nền nhà, ánh mắt trĩu nặng.
“Hồi đó, sau khi con mất… nhà mình rối hết cả lên… ba con thì buồn, rồi đổ bệnh, còn má thì cứ đi tìm con suốt…”
Bà ngừng lại một chút, như đang gom lại những mảnh ký ức rời rạc.
“Còn thằng Tuấn… nó lúc đó còn nhỏ, nhưng chắc cũng hiểu chuyện… rồi dần dần nó thay đổi, hay bỏ nhà đi, giao du với mấy đứa không ra gì…”
Giọng bà khẽ nghẹn lại, nhưng vẫn cố nói tiếp:
“Có lần, nó lấy trộm tiền trong nhà… má đánh nó… đánh nặng lắm…”
Bà nhắm mắt lại trong giây lát, như vẫn còn cảm thấy cơn đau của chính mình khi nhớ lại.
“Sau lần đó… nó bỏ đi… không về nữa…”
Căn nhà lại rơi vào im lặng.
Người đàn ông ngồi đối diện không nói gì, nhưng ánh mắt đã tối lại, bởi ông hiểu, nếu những gì ông nghi ngờ là đúng, thì câu chuyện này không còn đơn giản là một vụ hiểu lầm nữa.
“Con… có chắc không?”
Bà Tư hỏi lại, giọng nhỏ hơn hẳn, như đang sợ câu trả lời.
Người đàn ông không trả lời ngay, mà ra hiệu cho trợ lý đưa máy tính bảng lại gần.
Ông không đưa thẳng cho bà, mà đặt xuống bàn, rồi xoay màn hình về phía bà, như muốn bà tự quyết định có nhìn hay không.
Đoạn video được mở lên.
Hình ảnh không quá rõ, nhưng đủ để nhận ra một người đàn ông gầy, mặc áo tối màu, bước đi vội vã, dừng lại ở chỗ chiếc túi, cúi xuống mở ra, rồi nhanh chóng lấy đi một phần tiền trước khi rời đi.
Khi người đó quay nghiêng mặt, dù chỉ thoáng qua, bà Tư vẫn khựng lại.
“…là nó…”
Giọng bà gần như chỉ còn là hơi thở.
Không cần nhìn thêm, bà cũng biết.
Có những thứ, dù bao nhiêu năm trôi qua, người ta vẫn không thể nhầm.
Bà buông người xuống ghế, ánh mắt trống rỗng, như thể toàn bộ sức lực vừa bị rút cạn.
Một bên là đứa con vừa tìm lại sau hai mươi năm.
Một bên là đứa con đã mất tích từ lâu, nay lại xuất hiện theo cách mà bà không bao giờ muốn nghĩ tới.
Người đàn ông ngồi đối diện siết chặt tay, nhưng lần này, cơn giận trong ông không còn hướng ra bên ngoài, mà trở nên phức tạp hơn, nặng nề hơn.
“Nếu đúng là nó…”
Ông nói chậm rãi, như đang tự nói với chính mình,
“thì chuyện này… không thể để như vậy được.”
Bà Tư lập tức ngẩng lên, ánh mắt hoảng hốt:
“Không… đừng làm gì nó…”
Giọng bà run lên, lần đầu tiên kể từ lúc ông trở về.
“Nó sai… nhưng… nó vẫn là em con…”
Câu nói ấy khiến người đàn ông khựng lại.
Ông nhìn bà, rất lâu, như đang cố hiểu hết những gì bà đang mang trong lòng — một người mẹ, dù con có sai đến đâu, vẫn không thể dứt bỏ.
“Má…”
Giọng ông dịu lại, nhưng vẫn giữ sự kiên định.
“Con không định làm hại nó…”
“Nhưng nếu nó đã làm sai… thì phải đối diện.”
Bà Tư không nói gì, chỉ lắc đầu rất khẽ, như thể điều bà sợ không phải là đúng sai, mà là việc lại mất thêm một đứa con nữa.
Ngoài trời, ánh nắng đã lên cao hơn, chiếu qua những khe hở trên mái nhà, tạo thành những vệt sáng chênh vênh trên nền đất.
Không gian yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả tiếng lá cây xào xạc ngoài sân.
Người đàn ông đứng dậy, bước ra cửa, ánh mắt nhìn xa xăm về phía con đường dẫn ra khỏi xóm, nơi mà một người khác — em trai ông — có thể đang ở đâu đó, mang theo một phần sự thật chưa được giải quyết.
“Con sẽ đi tìm nó.”
Ông nói, không quay lại.
Giọng nói không lớn, nhưng đủ để bà Tư nghe rõ.
Bà ngồi phía sau, không giữ ông lại, cũng không đồng ý, chỉ lặng lẽ nhìn theo, trong lòng dâng lên một nỗi lo mơ hồ — bởi bà hiểu rằng, có những cuộc gặp gỡ, một khi đã xảy ra, sẽ không bao giờ còn giữ được sự bình yên như trước nữa.