#MHD 109 – Chương 3

Cập nhật lúc: 21-03-2026
Lượt xem: 439

Sau một hồi lâu đứng giữa sân, khi những cảm xúc ban đầu dần lắng xuống, người đàn ông mới nhẹ nhàng đỡ bà Tư đứng dậy, bàn tay vẫn không buông tay bà, như thể chỉ cần lơi ra một chút thôi thì người trước mặt sẽ lại biến mất như ký ức của hai mươi năm về trước.

Ông dìu bà bước vào trong nhà, từng bước chậm rãi, cẩn thận, như nâng niu một điều gì đó rất mong manh.

Cánh cửa gỗ cũ khép lại phía sau, ngăn bớt ánh nhìn tò mò của người ngoài, nhưng lại không thể ngăn được cảm giác chênh lệch rõ rệt giữa hai thế giới — một bên là sự giàu có, chỉnh tề của người đàn ông vừa trở về, và một bên là căn nhà nhỏ ẩm thấp, nơi từng góc tường đều in dấu thời gian và sự thiếu thốn.

Ông đứng lặng giữa gian nhà, ánh mắt chậm rãi lướt qua từng chi tiết: chiếc giường tre ọp ẹp đặt sát tường, cái nồi nhôm cũ để trên bếp, những vết nứt loang lổ chạy dài trên trần nhà như những vết thương không bao giờ lành.

Mỗi thứ ông nhìn thấy đều khiến lồng ngực như bị bóp chặt lại, một cảm giác vừa xót xa vừa tự trách dâng lên nghẹn nơi cổ họng.

“Mấy năm nay… má sống như vậy sao…”

Câu hỏi được thốt ra rất khẽ, nhưng lại nặng đến mức chính ông cũng không dám nhìn thẳng vào mắt bà khi nói.

Bà Tư nghe vậy chỉ khẽ cười, nụ cười quen thuộc của những người đã trải qua quá nhiều thiếu thốn đến mức không còn thấy đó là điều đáng kể nữa, rồi bà chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế gỗ cũ, hai tay đặt lên đầu gối, giọng nói nhẹ như gió thoảng:

“Già rồi… sống sao cũng được con à, miễn là còn thở, còn đi lại được… là má thấy đủ rồi.”

Chính sự bình thản ấy lại khiến người đàn ông không chịu nổi, bởi ông hiểu rất rõ rằng, không phải bà không khổ, mà là bà đã quen với cái khổ đến mức không còn biết cách than nữa.

Ông quay sang những người đi cùng, giọng nói không lớn nhưng đầy dứt khoát, mang theo thứ uy lực của một người đã quen ra quyết định:

“Gọi người đến sửa lại toàn bộ căn nhà này ngay trong hôm nay, những gì hư hỏng phải thay hết, không cần giữ lại.”

Ông ngừng lại một chút, như cân nhắc thêm điều gì đó, rồi nói tiếp, giọng chậm hơn nhưng chắc chắn hơn:

“Chuẩn bị cho má một chỗ ở tạm tử tế trong lúc sửa nhà, tất cả phải xong sớm nhất có thể.”

Những người đi cùng chỉ khẽ gật đầu, không hỏi thêm, bởi họ đều hiểu rằng, mệnh lệnh này không chỉ đơn thuần là sửa một căn nhà, mà là bù đắp cho cả một quãng đời mà người phụ nữ trước mặt đã phải sống trong thiếu thốn.


Thế nhưng, khi mọi thứ tưởng như đang dần đi vào quỹ đạo tốt đẹp hơn, ánh mắt bà Tư bỗng chùng xuống, nụ cười nhạt dần trên môi, thay vào đó là một nỗi lo âm ỉ mà bà không thể giấu được.

Bà im lặng một lúc khá lâu, như đang cân nhắc xem có nên nói ra hay không, rồi cuối cùng vẫn khẽ gọi:

“Bình…”

Người đàn ông lập tức quay lại, ánh mắt trở nên mềm đi:

“Sao vậy má?”

Bà Tư không nhìn thẳng vào ông, chỉ cúi nhẹ đầu, hai bàn tay đan vào nhau, giọng nói chậm rãi, ngắt quãng, mỗi từ như nặng trĩu:

“…má đang nợ tiền…”

Câu nói ấy khiến không khí trong căn nhà chợt khựng lại, như thể có một làn gió lạnh vừa lướt qua.

Người đàn ông không hỏi ngay, nhưng ánh mắt ông đã thay đổi, từ dịu dàng chuyển sang trầm xuống, sâu hơn, như đang chuẩn bị đón nhận một điều gì đó không đơn giản.

“…hơn trăm triệu…”

Khi con số được nói ra, ông khẽ siết tay lại, nhưng vẫn giữ giọng bình tĩnh:

“Má vay của ai?”

Bà Tư hít một hơi thật sâu, rồi bắt đầu kể lại toàn bộ câu chuyện — từ buổi sáng nhặt được chiếc túi bên bờ kênh, đến việc bà mang đi trả với tất cả sự ngay thẳng của mình, rồi bị nghi ngờ, bị buộc tội, và cuối cùng là quyết định vay nóng để bù vào số tiền mà bà chưa từng cầm qua.

Giọng bà không lớn, cũng không có sự phẫn uất, chỉ đều đều như đang kể lại một chuyện đã chấp nhận, nhưng chính sự bình thản ấy lại khiến người nghe cảm thấy nặng nề hơn bất cứ lời than trách nào.

Người đàn ông đứng im, không ngắt lời, nhưng từng chi tiết một dần hiện rõ trong đầu ông, ghép lại thành một bức tranh khiến cơn giận trong lòng âm ỉ dâng lên.

Khi bà nói xong, căn nhà rơi vào một khoảng lặng kéo dài, đến mức có thể nghe rõ cả tiếng gió luồn qua khe cửa.

Ông từ từ đứng dậy, bước vài bước trong gian nhà nhỏ, rồi dừng lại, quay lưng về phía bà, như để giấu đi cảm xúc đang dâng trào trên gương mặt.

“…ông Hùng?”

Ông hỏi lại, giọng thấp, chậm, nhưng từng chữ đều rõ ràng.

Bà Tư khẽ gật đầu, không nói thêm gì, bởi đối với bà, mọi chuyện dường như đã là điều không thể thay đổi.

“Má không lấy của người ta… nhưng… không ai tin…”

Câu nói cuối cùng ấy, tuy rất nhẹ, nhưng lại như một nhát cắt sâu, khiến người đàn ông đứng lặng đi trong vài giây.

Ông nhắm mắt lại, hít một hơi dài, rồi mở ra, ánh nhìn lúc này đã hoàn toàn khác — không còn là sự xúc động của một người con vừa tìm lại mẹ, mà là sự lạnh lẽo của một người chuẩn bị làm rõ đúng sai.

Ông quay lại, bước đến trước mặt bà, giọng nói chậm rãi nhưng chắc chắn, như một lời cam kết không thể thay đổi:

“Má cứ yên tâm… chuyện này, con sẽ không để má chịu thiệt.”

Ông không nói nhiều hơn, nhưng chỉ cần từng đó thôi cũng đủ để bà Tư cảm thấy trong lòng mình có một điểm tựa mà suốt hai mươi năm qua bà chưa từng có.


Trong khi đó, ở một nơi khác của xóm, không khí lại hoàn toàn trái ngược.

Trong phòng làm việc riêng, ông Hùng đứng trước màn hình camera, ánh sáng xanh lạnh hắt lên gương mặt khiến những đường nét vốn đã nghiêm nghị nay càng trở nên căng thẳng.

Đoạn ghi hình chạy lại một lần nữa.

Chiếc túi rơi xuống bên bờ kênh.

Một người đàn ông lạ mặt xuất hiện, nhìn quanh, rồi cúi xuống mở túi, nhanh chóng rút ra một phần tiền trước khi vứt lại như chưa có chuyện gì xảy ra.

Sau đó không lâu, bà Tư mới đi tới, nhặt lên và mang đi.

Mọi thứ rõ ràng đến mức không còn bất kỳ khả năng nào để chối cãi.

Ông Hùng đứng chết lặng, bàn tay chống lên mép bàn, các khớp ngón tay trắng bệch vì siết quá chặt.

Trong đầu ông, từng lời mình đã nói với bà Tư hiện lên, rõ ràng đến tàn nhẫn — từ ánh mắt nghi ngờ, giọng điệu lạnh lùng, cho đến cái cách ông ép bà phải trả cho đủ số tiền mà bà không hề lấy.

Một cảm giác khó chịu lan dần trong lồng ngực, không hẳn là hối hận, nhưng cũng không còn là sự chắc chắn ban đầu.

“Tôi… nhầm rồi…”

Ông nói khẽ, như thể chính mình cũng chưa quen với việc phải thừa nhận điều đó.

Người quản lý đứng bên cạnh không dám chen vào, chỉ khẽ hỏi sau một lúc:

“Giờ… mình tính sao anh?”

Ông Hùng không trả lời ngay, ánh mắt vẫn dán chặt vào màn hình, nhưng trong đầu ông đã bắt đầu hình dung ra những hệ quả của sai lầm này — không chỉ là tiền bạc, mà còn là danh tiếng, là cách cả xóm nhìn vào ông, và hơn hết… là việc ông đã ép một người phụ nữ nghèo đến đường cùng.


Cùng lúc đó, bên ngoài căn nhà nhỏ cuối xóm, mười chiếc xe vẫn còn đậu thành hàng, tạo nên một khung cảnh đối lập đến kỳ lạ với sự nghèo nàn xung quanh.

Người đàn ông mặc vest bước ra khỏi nhà, ánh mắt hướng thẳng về phía con đường dẫn đến nhà ông Hùng, không cần hỏi cũng biết mình phải làm gì tiếp theo.

Giọng ông trầm xuống, nhưng rõ ràng và dứt khoát:

“Chuẩn bị xe.”

Ông dừng lại một giây, rồi nói tiếp, chậm rãi nhưng mang theo sức nặng của một quyết định đã được định sẵn:

“Chúng ta qua gặp ông ta… nói cho rõ mọi chuyện.”