#MHD 109 – Chương 6
Buổi chiều hôm ấy, nắng không còn gắt như buổi trưa, nhưng cái oi bức vẫn còn đọng lại trong không khí, khiến con đường đất dẫn ra khỏi xóm trở nên vắng vẻ hơn thường ngày, chỉ còn lác đác vài bóng người đi ngang qua, ai nấy đều mang theo vẻ trầm ngâm sau những gì đã xảy ra từ sáng.
Người đàn ông bước chậm dọc theo con đường ấy, không cần ai chỉ dẫn, bởi những thông tin mà ông vừa nhận được đã đủ để khoanh vùng nơi mà ông cần đến — một dãy trọ cũ nằm gần bãi đất hoang phía ngoài xã, nơi tập trung đủ hạng người, từ lao động nghèo đến những kẻ sống lay lắt qua ngày.
Ông dừng lại trước một căn phòng nhỏ, cửa gỗ khép hờ, bên trong tối om dù trời vẫn còn sáng.
Ông không gõ cửa ngay, mà đứng yên vài giây, như để chuẩn bị cho cuộc gặp mà ông biết chắc sẽ không dễ dàng.
Rồi ông đưa tay, đẩy nhẹ.
Cánh cửa mở ra, phát ra một tiếng kẽo kẹt quen thuộc.
Mùi ẩm mốc và khói thuốc trộn lẫn nhau xộc ra, khiến ông khẽ nhíu mày.
Trong góc phòng, một người đàn ông đang ngồi bệt xuống nền, lưng tựa vào tường, đầu cúi thấp, trước mặt là vài lon bia rỗng lăn lóc.
Nghe tiếng động, người đó ngẩng lên.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Chỉ trong một khoảnh khắc, cả hai đều hiểu — không cần giới thiệu, không cần xác nhận.
Có những mối quan hệ, dù bị cắt đứt bởi thời gian, vẫn nhận ra nhau bằng một thứ gì đó rất sâu, rất bản năng.
“…anh?”
Người đàn ông trong phòng lên tiếng trước, giọng khàn đặc, như lâu rồi không nói chuyện đàng hoàng.
Người đứng ngoài không trả lời ngay, chỉ bước vào, khép cửa lại phía sau, rồi nhìn quanh căn phòng một lượt, ánh mắt dừng lại ở những thứ bừa bộn trước mặt.
“Em sống như vậy à?”
Câu hỏi không mang ý trách móc, nhưng lại khiến người kia bật cười nhạt.
“Sống sao cũng được… miễn là còn sống.”
Câu trả lời ấy, giống hệt một ai đó.
Người đàn ông đứng lặng vài giây, rồi mới nói, giọng trầm xuống:
“Em có biết má vừa suýt mất nhà không?”
Nụ cười trên môi người kia tắt dần.
Hắn im lặng.
Không phủ nhận.
Cũng không biện minh ngay.
Sự im lặng ấy… đã là câu trả lời.
“Đoạn camera… anh đã xem rồi.”
Người đàn ông nói tiếp, từng chữ chậm rãi.
“Chiếc túi… là em lấy tiền trước, đúng không?”
Một khoảng lặng kéo dài.
Cuối cùng, người kia cúi đầu, hai tay vò vào nhau, giọng nhỏ đi rõ rệt:
“…em không định lấy nhiều…”
Câu nói vừa dứt, hắn đã tự cười chính mình, một nụ cười méo mó.
“Nhưng lấy một lần… rồi lại nghĩ… thêm chút nữa cũng không sao…”
Hắn ngẩng lên, ánh mắt đỏ lên, không rõ vì rượu hay vì điều gì khác.
“Em không biết là má sẽ nhặt được…”
“Cũng không nghĩ… chuyện lại thành ra vậy…”
Người đàn ông nghe hết, không cắt ngang, nhưng gương mặt ngày càng căng lại.
“Không nghĩ?”
Ông lặp lại, giọng thấp nhưng sắc.
“Hay là em chưa từng nghĩ tới hậu quả?”
Câu hỏi ấy như chạm đúng chỗ đau.
Người kia siết chặt tay, rồi bất ngờ bật ra:
“Vậy anh thì sao?”
Không khí chợt khựng lại.
“Anh có nghĩ tới tụi em không?”
Giọng hắn cao lên, mang theo sự dồn nén lâu ngày.
“Ngày anh mất, cả nhà rối loạn… ba thì bệnh, má thì đi tìm anh suốt…”
“Còn em?”
Hắn cười, nhưng nước mắt lại rơi.
“Em ở nhà một mình… tự lo… tự lớn…”
Mỗi câu nói như một mũi dao, không phải để tấn công, mà để lột ra những gì đã bị giấu quá lâu.
“Đến lúc em sai… thì ai dạy em đúng?”
Căn phòng im lặng.
Lần này, người đàn ông không phản bác.
Bởi ông biết… có những điều, không thể phủ nhận.
Một lúc rất lâu sau, ông mới lên tiếng, giọng không còn gay gắt như trước, nhưng vẫn giữ sự rõ ràng:
“Anh không ở đó… là lỗi của anh.”
“Nhưng việc em làm… không phải vì vậy mà trở thành đúng.”
Người kia cúi đầu, không nói gì.
“Má đã phải vay nóng… để trả số tiền em lấy.”
Người đàn ông nói tiếp, chậm rãi nhưng nặng nề.
“Nếu anh không về kịp… em có biết chuyện gì sẽ xảy ra không?”
Lần này, người kia không dám nhìn lên nữa.
Hai vai hắn run nhẹ.
Khi hai người trở về, trời đã bắt đầu ngả chiều.
Ánh nắng dịu lại, trải dài trên khoảng sân trước nhà bà Tư, nơi giờ đây đã bớt ồn ào hơn, nhưng vẫn còn vương lại dấu vết của một ngày đầy biến động.
Bà Tư đang ngồi trước hiên, ánh mắt cứ nhìn ra con đường, như thể biết chắc rằng sẽ có người quay lại.
Khi thấy hai bóng người xuất hiện, tim bà chợt thắt lại.
Một bên là đứa con vừa tìm lại.
Một bên là đứa con đã đánh mất từ lâu.
Hai người đàn ông dừng lại trước mặt bà.
Không ai nói gì ngay.
Không khí nặng đến mức chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng có thể làm vỡ ra.
Cuối cùng, người con út bước lên trước, chậm rãi quỳ xuống.
“Má…”
Giọng hắn run lên.
“Con sai rồi…”
Chỉ ba chữ đó thôi, nhưng dường như đã rút cạn hết sức lực của hắn.
Bà Tư nhìn xuống, đôi mắt già nua run rẩy, nhưng không vội đưa tay đỡ lên như lúc nãy với người con lớn.
Bà im lặng rất lâu.
Lâu đến mức cả hai người đàn ông đều không dám cử động.
Rồi bà mới hỏi, giọng chậm, rõ từng chữ:
“Con biết… con sai ở đâu không?”
Người kia gật đầu liên tục, nhưng không nói thành lời.
“Không phải vì con lấy tiền…”
Bà nói tiếp, ánh mắt không rời khỏi hắn.
“Cái sai lớn nhất… là con để người khác phải gánh hậu quả thay mình.”
Câu nói ấy rơi xuống, không lớn, nhưng đủ nặng để người nghe không thể trốn tránh.
Người con út bật khóc.
“Con… con xin lỗi má…”
Lần này, bà Tư thở dài, chậm rãi đứng dậy, bước tới, nhưng thay vì ôm lấy hắn ngay, bà chỉ đặt tay lên đầu hắn, giọng vừa mệt mỏi, vừa kiên quyết:
“Má không cần lời xin lỗi.”
“Má cần con… tự đứng dậy, sửa cái sai của mình.”
Người con lớn đứng phía sau, lặng lẽ nhìn cảnh đó, ánh mắt dần dịu lại.
Vài ngày sau, số tiền đã được trả lại đầy đủ.
Khoản vay nóng được giải quyết.
Người con út tự mình đến làm việc với bên liên quan, chấp nhận trách nhiệm mà không trốn tránh.
Căn nhà của bà Tư bắt đầu được sửa lại, nhưng bà không chuyển đi nơi khác, vẫn chọn ở lại mảnh đất quen thuộc, nơi dù nghèo khó nhưng đã giữ bà lại suốt cả cuộc đời.
Buổi chiều nọ, khi mọi thứ đã tạm ổn, bà Tư ngồi trước hiên, hai người con trai ngồi hai bên.
Gió thổi nhẹ.
Không còn ồn ào.
Không còn những ánh mắt dò xét.
Chỉ còn lại một gia đình — không hoàn hảo, có vết nứt, có mất mát, nhưng cuối cùng… vẫn tìm được đường quay về với nhau.
Bà Tư nhìn ra con đường đất trước nhà, khẽ nói, như nói với chính mình:
“Đời người… có khi mất cả nửa đời để đi lạc…”
“Nhưng chỉ cần còn quay đầu lại được… là vẫn chưa muộn.”
Hai người đàn ông ngồi bên cạnh không nói gì.
Nhưng lần này, sự im lặng ấy… không còn nặng nề nữa.
Mà là một sự bình yên rất hiếm hoi, sau tất cả.