#MHD 109 – Chương 2

Cập nhật lúc: 21-03-2026
Lượt xem: 475

CHƯƠNG 2: MÓN NỢ KHÔNG CỦA MÌNH

Cửa kính ngân hàng lạnh ngắt.

Bà Tư đứng trước cửa, tay vẫn nắm chặt mép áo, chần chừ rất lâu mới dám bước vào.

Cả đời bà chưa từng nghĩ có ngày mình phải bước vào nơi này.

Nơi dành cho những người có tiền.

Không phải người như bà.

“Bà cần làm gì ạ?”

Một cô nhân viên trẻ, ăn mặc chỉnh tề, nhìn bà với ánh mắt vừa lịch sự vừa… xa cách.

Bà Tư nuốt khan.

“Tôi… tôi muốn vay tiền…”

Câu nói nhỏ xíu, như sợ ai nghe thấy.

“Bà vay bao nhiêu?”

“…hơn trăm triệu…”

Cô nhân viên thoáng sững lại.

Ánh mắt liếc nhanh từ đầu đến chân bà—chiếc áo bạc màu, đôi dép nhựa mòn, bàn tay chai sần.

“Bà có tài sản thế chấp không ạ?”

Bà Tư im lặng.

Tài sản?

Căn nhà dột nát kia… liệu có đáng giá không?

“Tôi… có cái nhà…”

“Có sổ đỏ không bà?”

“…có…”

Cô nhân viên gật đầu, nhưng giọng đã bớt nhiệt tình.

“Vậy bà làm hồ sơ, nhưng phải thẩm định. Thường thì… khó duyệt lắm.”

Hai chữ “khó duyệt” như đóng sập một cánh cửa.

Bà Tư đứng lặng vài giây.

Rồi khẽ gật đầu.

“Dạ… vậy thôi…”

Bà quay ra.

Bước chân chậm chạp.

Hy vọng vừa nhen lên… đã tắt.


“Không vay được hả?”

Bà Năm bán tạp hóa hỏi, khi thấy bà Tư ngồi thẫn thờ trước hiên.

Bà Tư chỉ lắc đầu.

Không nói gì.

Chuyện này… nói ra cũng chỉ thêm tủi.

“Hay là… vay ngoài?”

Bà Năm hạ giọng.

“Có mấy người cho vay nóng… nhanh lắm.”

Bà Tư giật mình.

“Vay nóng… lãi cao lắm…”

“Biết là cao… nhưng giờ bà còn cách nào?”

Câu hỏi đó… như dồn bà vào chân tường.

Ba ngày.

Chỉ còn hai ngày.

Bà siết chặt tay.

“…cho tôi địa chỉ…”


Căn nhà cuối con hẻm nhỏ tối om.

Một người đàn ông ngồi vắt chân trên ghế, tay cầm điếu thuốc.

Khói bay mù mịt.

“Vay bao nhiêu?”

Giọng hắn khàn đặc.

“…một trăm… hai mươi triệu…”

Hắn nhướng mày.

“Bà trả được không?”

Bà Tư cúi đầu.

“Tôi… tôi sẽ cố…”

“Lãi 10% mỗi tháng.”

Bà Tư chết lặng.

Mười phần trăm.

Một con số khủng khiếp.

Nhưng bà không có quyền lựa chọn.

“…được…”

Giọng bà gần như không còn hơi.

Hắn cười nhạt.

“Có giấy tờ nhà không?”

Bà run run đưa ra.

Hắn xem qua, rồi gật đầu.

“Được. Ký đi.”

Tờ giấy đặt trước mặt bà.

Chi chít chữ.

Bà không đọc hết.

Cũng không hiểu hết.

Chỉ biết… nếu không ký, bà sẽ mất tất cả.

Tay bà run lên.

Nhưng cuối cùng… vẫn ký.


Cầm xấp tiền trên tay, bà Tư không thấy vui.

Chỉ thấy nặng.

Nặng như đang cầm cả cuộc đời mình.

“Ba ngày nữa… nếu không trả đúng hạn…”

Giọng người đàn ông phía sau vang lên.

“…thì đừng trách.”

Bà không dám quay lại.

Chỉ bước nhanh.

Như chạy trốn.


Chiều hôm đó, bà Tư mang tiền đến nhà ông Hùng.

Không còn túi vải cũ.

Không còn dáng vẻ lặng lẽ như hôm trước.

Hôm nay, bà đi như người sắp ra pháp trường.

“Ông… ông đếm lại đi…”

Bà đặt tiền xuống bàn.

Giọng khàn đi.

Ông Hùng mở ra.

Đếm.

Lần này, ông đếm rất kỹ.

Từng cọc.

Từng tờ.

Không khí im lặng đến ngột ngạt.

Cuối cùng, ông gật đầu.

“Đủ rồi.”

Hai chữ đó… không có chút cảm xúc.

Không một lời cảm ơn.

Không một câu xin lỗi.

Chỉ là… “đủ rồi”.

Bà Tư đứng đó.

Một lúc lâu.

Như chờ đợi điều gì.

Nhưng không có gì xảy ra.

“Bà về đi.”

Ông Hùng nói, giọng dửng dưng.

Như thể bà chỉ là một người giao hàng.

Không hơn.

Bà Tư cúi đầu.

“…dạ…”

Rồi quay đi.

Bước ra khỏi căn nhà lớn.

Cảm giác… trống rỗng.


Tối hôm đó, cả xóm đều biết.

“Nghe nói bà Tư trả đủ tiền rồi đó…”

“Thiếu hơn trăm triệu mà cũng lo được, ghê thật…”

“Hay là… ban đầu bà có giữ lại thật?”

“Chứ làm gì có chuyện tự nhiên vay được…”

Những lời xì xào len lỏi khắp nơi.

Không ai nói trước mặt.

Nhưng ai cũng biết.

Bà Tư ngồi trong nhà.

Nghe hết.

Nhưng không thanh minh.

Cũng không còn sức.

Chỉ lặng lẽ nhìn vào khoảng không.


Đêm xuống.

Gió lùa qua mái nhà dột.

Tiếng kêu rin rít.

Bà Tư ngồi co ro trong góc.

Trước mặt là tờ giấy vay tiền.

Một trăm hai mươi triệu.

Lãi 10%.

Mỗi tháng.

Bà nhẩm tính.

Rồi dừng lại.

Không dám tính tiếp.

Vì càng tính… càng tuyệt vọng.

“Chắc… mình không sống nổi…”

Bà thì thầm.

Nước mắt rơi lúc nào không hay.


Sáng hôm sau.

Có người gõ cửa.

“Bà Tư!”

Bà mở cửa.

Hai người đàn ông đứng đó.

Mặt lạnh tanh.

“Nhắc bà… ba ngày nữa tới kỳ trả lãi đầu.”

“Đừng để tụi tôi phải quay lại nhiều lần.”

Bà gật đầu.

Không nói.

Cửa đóng lại.

Chân bà khuỵu xuống.


Cùng lúc đó—

Ở một nơi khác trong xóm.

Ông Hùng đang ngồi uống trà.

Người quản lý xưởng bước vào.

“Anh Hùng… chuyện cái túi tiền…”

Ông Hùng ngẩng lên.

“Sao?”

“Bên camera… hình như có vấn đề…”

Ông Hùng cau mày.

“Ý cậu là sao?”

Người kia do dự.

“Có thể… không phải bà Tư…”

Không khí chợt khựng lại.

Ánh mắt ông Hùng tối xuống.

“…để tôi xem lại.”


Ba ngày sau—

Khi mặt trời còn chưa lên hẳn.

Cả xóm bị đánh thức bởi tiếng động ầm ầm.

Tiếng xe.

Rất nhiều xe.

Người ta chạy ra.

Và rồi—

Ai nấy đều đứng chết lặng.

Trước căn nhà dột nát của bà Tư…

Là mười chiếc ô tô đỗ kín.

Bóng loáng.

Sang trọng.

Một người đàn ông mặc vest bước xuống.

Ánh mắt đỏ hoe.

Run run nhìn vào cánh cửa cũ kỹ.

“Má…”

Giọng ông nghẹn lại.

“Má… có phải má Tư không…?”